Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Ba Trăm Năm Không Gặp Thượng Tiên

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Ba Trăm Năm Không Gặp Thượng Tiên
  3. Chương 95: Tan băng

Chương 95: Tan băng

DƯỚI ĐÂY LÀ VÒNG LẶP, KHÔNG PHẢI 1 CƯƠNG TRUYỆN

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.



Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.



"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."



"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Hắn im lặng một lúc, lại nói: "Còn có một chuyện."

Tiêu Phục Huyên: "..."

Hắn nắm cằm Ô Hành Tuyết, lúc này không kiềm nổi, ngón tay cái vuốt đôi môi khép khép mở mở kia, hôn một cái.

Ô Hành Tuyết vốn muốn mở miệng nói, lại bị hắn hôn đến mơ màng không rõ.

Lúc này đại ma đầu cũng rất muốn hôn, cho nên đáp lại một lúc. Chờ đến khi Tiêu Phục Huyên thoáng tránh ra, hắn mới nói: "Ta hỏi ngươi ––––– "

Chữ "ngươi" vừa nói ra, Thiên Túc lại hôn tiếp.

Vì thế lại biến thành mơ màng không rõ.

Đại ma đầu: "?"

"Tiêu Phục Huyên, có phải ngươi có chuyện không muốn nhắc đến hay không, muốn bịt miệng ta?" – Ma đầu bị hôn đến mơ mơ màng màng, cố gắng nói cho xong.

"Không có."

"Vậy ngươi để ta hỏi xong đi."

Tiêu Phục Huyên tránh ra một chút.

Ô Hành Tuyết hỏi: "Nếu ngươi nhớ rõ tất cả, lúc trước ta hỏi ngươi, ta là người thế nào tại sao không trực tiếp nói cho ta biết?"

___

Hắn nói: "Ta không đồng ý."

"Đó là tất cả những chuyện ngươi từng trải qua, ai cũng không thể lấy vài câu chữ ít ỏi nhẹ nhàng bâng quơ nói cho ngươi nghe."

"Ta cũng không được."

____

Hơn hai trăm ba mươi năm kia, trong khoảnh khắc này bỗng trở nên xa vời, cũng thật sự mang bộ dáng của "quá khứ".

Cái gọi là "quá khứ", chính là hoàn toàn trôi qua rồi.

Bình luận

Top truyện hay
Chí tôn đặc công
1

Chí tôn đặc công

Truyện thuộc về team Thánh Thiên Tiên Vực

#ĐôThị #DịNăng #HậuCung #HọcĐường
#TopĐôThị #TruyệnFULL #KhôngThểBỏQua

-----------------------------------------------

Tần Dương năm nay vừa tròn mười chín, thuận lợi chọn vào trường Đại học Trung Hải, hy vọng có thể thành toàn ý nguyện của sư phó mình. Vừa tới nơi chưa thấy cảnh đẹp ở đâu, đã gặp ngay một toán cướp. Tần Dương hết va phải rắc rối này lại đụng chạm bất trắc kia, muốn cười khổ cho qua cũng chẳng còn mấy sức.

Nhưng đâu ai ngờ, chàng thiếu niên Tần Dương 16 tuổi đã bị Thiên cổ ẩn môn dứt khoát ném vào Long Tổ, 19 tuổi trở thành Long Tổ chân truyền. Đại học Trung Hải năm nay, nhất định sẽ có một phen náo loạn!

Cốt truyện không trang bức đánh mặt, nhưng mọi diễn biến đều liên tục và hợp logic.

Truyện đô thị - dị năng được xem như hấp dẫn chỉ xếp sau Ẩn Sát theo đánh giá của bài review tại Truyện Tiên Hiệp, Huyền Ảo.

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chí Tôn Đặc Công (Bản Dịch-Full)!

Đô Thị Truyện VIP
2566 chương
6721 View
Mở Mắt Thấy Thần Tài
2

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Astory.vn
1036 chương
6720 View
4
Ngôn Tình
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6058 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5658 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5316 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5219 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter