Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Cầu Ma

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Cầu Ma
  3. Chương : 1436

Chương : 1436

Ngũ bách ném đầu thanh niên tới bên chân Tô Minh, gầm gừ. Hứa Tuệ không nghe hiểu nhưng bốn con chó trắng khác thì hiểu.

Ngũ Bách nói:

- Lão tử cũng là Đạo tôn!

- Lão tử cũng là Đạo tôn!

- Bà nội nó, các ngươi đều là Đạo tôn chẳng lẽ ta không phải?

Năm con chó trắng đều gầm gừ nằm sấp gần người Tô Minh, lăn đầu thanh niên.

Hứa Tuệ hút ngụm khí lạnh, mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn Tô Minh đầy sợ hãi. Cuộc truy sát làm Hứa Tuệ cảm giác sắp chết lại đơn giản bị Tô Minh giải quyết, quan trọng nhất là hắn không ra tay, chỉ có mấy con chó trắng đã làm được.

Đặc biệt là bốn ông lão xuất hiện quanh thanh niên, Hứa Tuệ nhận ra đó là bốn trưởng lão trong La Vân tông. Tu vi của bốn người này gần như ngập trời, Đạo Thần cảnh vượt qua bất khả ngôn. Còn cường giả cụ thể thì Hứa Tuệ không biết, nhưng cô cảm thấy bốn ông lão đã là trời. Nếu Hứa Tuệ biết bốn người kia luôn ở đó thì chắc đã mất sức chạy trốn, hiển nhiên bốn người bảo vệ thanh niên, sẽ không ra mặt vì chuyện của cô. Cường giả như vậy mà bị năm con chó trắng dễ dàng xé rách thân thể, hình thần đều diệt. Hứa Tuệ thấy kinh khủng khó tả.

Hứa Tuệ run bần bật lên tiếng:

- Tiền... Tiền bối...

Khi nói chuyện Hứa Tuệ mới phát hiện thân thể đã có thẻ nhúc nhích.

Tô Minh ngồi trên tảng đá, giơ tay phải lên. Trước mặt Tô Minh xuất hiện mấy bình rượu, là chuẩn bị lúc ở nhà ông lão, giờ lấy ra, ngẩng đầu nhìn nữ nhân có khuôn mặt giống hệt trong ký ức.

- Uống rượu.

Tô Minh cầm vò rượu ngơ ngẩn nhìn Hứa Tuệ, hớp ngụm lớn.

Mặt Hứa Tuệ trắng bệch, bị Tô Minh nhìn lòng run sợ. Tu vi của tiền bối này cao đến nỗi là người mạnh nhất cô từng gặp, nhưng tính cách làm cô thấy rất quái, đi kêu cô uống rượu. Trong mắt tiền bối này dường như có tia bi thương, hình như đang nhìn cô mà nghĩ đến người khác.

Hứa Tuệ cắn răng cầm vò rượu hớp một ngụm. Hứa Tuệ uống ngụm rượu, mặt trắng bệch hồng lên một chút, đặt vò rượu xuống.

Hứa Tuệ vội nói:

- Tiền bối, ta không thể uống nhiều rượu, ta...

Tô Minh nhìn Hứa Tuệ, nở nụ cười nói:

- Uống rượu!

Tô Minh cầm vò rượu lên, lại uống hớp lớn.

"Chết tiệt, chết tiệt, tuy hắn là tiền bối, tu vi cao thâm, bộ dạng cũng khá nhưng rốt cuộc là lão quái. Không lẽ hắn... Hắn... Hắn định chuốc say ta rồi... Cũng xem ta thành lô đỉnh?"

Hứa Tuệ rối rắm nhưng không dám không uống. Hứa Tuệ meiẽn cưỡng cười, cắn răng uống hớp lớn. Uống ngụm rượu này vào Hứa Tuệ cảm thấy choáng váng, tuy cô tu đạo có nhiều ý niệm nhưng chưa bao giờ uống rượu, bản năng định vận chuyển tu vi nhưng thấy Tô Minh thì lại sợ nếu làm như vậy sẽ chọc đối phương tính cách quái dị. Hứa Tuệ rối rắm, vẻ mặt đáng thương.

Tô Minh uống hớp rượu lớn, cầm vò rượu nhìn Hứa Tuệ, trước mắt hiện ra lúc ở thần nguyên tinh hải cùng Hứa Tuệ uống rượu. Lúc đó tu vi của Tô Minh không bằng bây giờ, hiểu biết về thế giới còn mơ hồ, vẫn đang giãy dụa. Hôm nay nhìn lại lúc đó Tô Minh thật hạnh phúc, vì mọi thứ bên cạnh vẫn còn đó chẳng qua cách cự ly, nhưng giờ thì...

Tô Minh cúi đầu, trong mắt lộ ra cay đắng hồi ức, cầm rượu uống.

Tô Minh nhỏ giọng nói:

- Hứa Tuệ, lần này ta không chơi xấu.

Tô Minh nói rất nhỏ, Hứa Tuệ đang bạn rối rắm không ngeh thấy. Hứa Tuệ cầm vò rượu, buông xuống không được, không buông cũng không thể, lòng nổi lên xúc động bất chấp tất cả. Hứa Tuệ định to tiếng nói cho Tô Minh biết cô không biết uống rượu thì bỗng thấy năm con chó trắng đang lăn đầu người. Can đảm như bong bóng bị xì hơi, Hứa Tuệ cảm thấy nếu từ chối uống rượu thì không chừng lát nữa năm con chó trắng sẽ chơi hai đầu người.

Nghĩ tới đây, Hứa Tuệ tức giận cầm vò rượu uống tới cùng. Uống cạn Hứa Tuệ mới đặt vò rượu xuống, bỗng thấy người Tô Minh lugn lay hình như không chịu nổi cũng say. Phát hiện này làm Hứa Tuệ xoe tròn tòng mắt, phấn phấn.

"Hừ hừ, bổn cô nương mặc kệ!"

Nghĩ vậy, mắt Hứa Tuệ lóe tia quyến rũ, cầm vò rượu đưa tới trước mặt Tô Minh.

Hứa Tuệ nói:

- Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối, vãn bối kính tiền bối!

Hứa Tuệ uống hớp lớn, mặt đỏ bừng. Tô Minh nhìn Hứa Tuệ như nhìn năm tháng xa xôi, yên lặng uống.

- Tiền bối, gặp mặt là có duyên, nào nào nào, chúng ta uống nữa!

- Tiền bối, vẫn phải đa tạ ơn cứu mạng của ngươi chúng ta uống tiếp! Bạn đang đọc chuyện tại

- Tiền bối, lại cảm ơn cứu mạng nữa!

- Tiền bối, ực, đừng nói gì hết, chúng ta uống!

- Tiền bối, chưa biết tên của ngươi là gì?

Hai người liên tục uống, bốn vò rượu bị uống sạch. Hứa Tuệ đã say nhưng cô phát hiện càng say thì càng uống nhiều, cô cảm thấy tiền bối tính cách quái dị mà cô nghi là có ý xấu uống còn say hơn cô. Hứa Tuệ có tự tin, khi Tô Minh lại lấy ra bốn vò rượu, hai người uống teiép. Amĩ khi khi trời tối đi, sao lấp lánh, Hứa Tuệ cười khờ ngốc nhìn Tô Minh.

- Uống đi, sao ngươi không uống?

Tô Minh say, vốn hắn không có tửu lượng nặng đô, cũng không muốn dùng tu vi hóa giải. Tô Minh sắp say, hắn không muốn chơi xấu. Dưới ánh trăng, Tô Minh nhìn Hứa Tuệ, tầm mắt mơ hồ, không chia rõ nơi này là thần nguyên hay Cổ Táng quốc.

Tô Minh nhỏ giọng nói:

- Ta biết uống, lần trước không uống, Hứa Tuệ, lần này... Ta sẽ cùng nàng.

Tô Minh cầm vò rượu uống hớp lớn, lúc này Hứa Tuệ mới dần khẳng định tiền bối tính cách quái dị thật sự xem cô là người khác. Hứa Tuệ lấy làm lạ là tại sao tiền bối Tô Minh gọi ra tên của cô.

"Không lẽ cố nhân của hắn cũng tên là Hứa Tuệ?"

Mắt Hứa Tuệ xoe tròn, làm bộ tùy ý nói:

- Đúng vậy. Lần trước ngươi không cùng ta uống, chỉ có một mình ta, ngươi đang chưoi xấu, lần này ngươi phải uống say!

Tô Minh nghe vậy cười to.

Tô Minh cười, lớn tiếng nói:

- Đệ Cửu Mịch Sát, đem rượu tới!

Nhưng thanh âm phát ra không có người đáp lại, núi này không phải là núi thần nguyên, chỗ này không có người tên là đệ Cửu Mịch Sát.

Tô Minh im lặng, cay đắng lắc đầu, lại lấy ra mấy vò rượu đặt bên cạnh, khẽ thở dài.

Tô Minh nhỏ giọng nói:

- Cuộc đời nếu như ban đầu gặp...

Lần này thì Hứa Tuệ nghe được, cô nhìn tiền bối tính cách quái dị trong mắt mình, thấy bi thương trong mắt Tô Minh, dường như hồi ức năm tháng xa xưa. Hứa Tuệ chợt cảm thấy tiền bối này không có ý định gì xấu, hắn chỉ là trông thấy cô thì bởi vì có điểm tương tự với cố nahna nên sinh lòng cảm thán, nên mới kêu cùng uống rượu. Có lẽ ở một lúc nào đó, nữ nhân giống như cô cũng trên một ngọn núi, dưới bầu trời đêm cùng hắn uống rượu, khi đó hắn chơi xấu không uống nhiều.

Có lẽ bên cạnh hắn có một người tên là đệ Cửu Mịch Sát, cho nên hắn mới nói câu đó.

Tô Minh nhìn Tô Minh, dần cảm thấy hắn đáng thương, khẽ thở dài.

"Hắn cứu mạng ta, vậy thì giả bộ làm... Cố nhân của hắn đi."

Nghĩ tới đây, khi Hứa Tuệ nhìn Tô Minh thì ánh mắt dịu dàng.

Hứa Tuệ nhỏ giọng nói:

- Tô Minh...

Tô Minh cay đắng cầm vò rượu chợt khựng lại, ngơ ngác nhìn Hứa Tuệ.

Hứa Tuệ nhẹ giọng nói:

- Đừng luôn nhớ đến quá khứ có được không?

Hứa Tuệ dịu dàng nhìn Tô Minh.

Tô Minh nhìn Hứa Tuệ, trong chớp mắt hắn không phân biệt rõ người trước mắt, chậm rãi giơ tay vuốt mặt cô.

Hứa Tuệ nhìn Tô Minh, dịu dàng nói:

- Lần trước ngươi không cùng ta uống hết, lần này ngươi đã làm được rồi, đừng cứ ở trong ký ức làm mình bi thương, vậy thì ta cũng sẽ khổ sở.

Khi nói ra Hứa Tuệ không biết tại sao tim rất đau, đau nhói, cảm giác lần đầu tiên cô nếm trải.

Tay Tô Minh trượt khỏi mặt Hứa Tuệ, rơi xuống, mắt khép hờ.

Thời gian chậm rãi trôi qua, nửa tiếng sau, Tô Minh mở mắt ra nhìn Hứa Tuệ, nở nụ cười nói:

- Cảm ơn cô, nhưng cô... Không phải là nàng.

Hứa Tuệ cắn môi dưới, vốn định giả bộ làm cố nhân của Tô Minh nhưng hôm nay đối phương đã tỉnh mà cô không hiểu sao tim càng đau đớn hơn.

Hứa Tuệ há mồm muốn nói điều gì nhưng không biết nên nói gì:

- Ta...

Tô Minh chậm rãi đứng dậy, nhẹ giọng nói:

- Cảm ơn cô cùng ta uống rượu. La Vân tông ở đâu? Cô mang ta đi, ta giải quyết hậu hoạn giúp cô.

Hứa Tuệ lảo đảo đứng dậy, Tô Minh giơ tay phải lên định xua đi men say giúp cô nhưng cô lùi vài bước, lắc đầu.

- La Vân tông ở hướng nam, đi bảy ngày.

Hứa Tuệ nói xong nhắm mắt lại, người mềm nhũn ngã xuống.

................

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6712 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6696 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6055 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5656 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5309 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5211 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter