Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Chí tôn đặc công

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Chí tôn đặc công
  3. Chương 152: Đau đớn và hạnh phúc 

Chương 152: Đau đớn và hạnh phúc 


Đau đớn và hạnh phúc 
Bởi vì đang buổi ban trưa nên các sinh viên nam, bao gồm cả Tần Dương, đều không uống rượu mà chọn đồ uống cùng loại với các bạn nữ.
Quả thật Hà Thiên Phong không hề khoác lác. Quán đầu cá nấu ếch Mỹ làm đồ ăn ngon tuyệt cú mèo, độ cay vừa đủ khiến “nam thực như hổ, nữ thực như nam”, cả bàn ăn cứ như bị một cơn gió cuốn qua. Khi mọi người buông đũa, bụng ai nấy đều căng tròn, phải chống tay ra sau cho đỡ no.
- Buổi chiều định làm gì đây? Ăn no quá nên tôi nghĩ cần phải tìm cách làm tiêu bớt cơm đi.
Hà Thiên Phong vừa xoa bụng với vẻ thỏa mãn, vừa quay sang hỏi đám người Tần Dương.
Lâm Trúc rút ra một tờ giấy lau miệng:
- Trong thành phố cũng không có nơi nào chơi vui nên tôi sẽ về phòng. Tuy vậy, tôi có thể gợi ý cho các cậu một chỗ. Dạo này có mấy bộ phim nghe đồn hay lắm nên các cậu có thể thử đi xem sao.
Ánh mắt của Hà Thiên Phong sáng lên:
- Lão tứ, đề nghị này hay phết, mọi người nghĩ sao?
Tô Văn Văn nhìn Hàn Thanh Thanh ngồi đối diện rồi mỉm cười nói:
- Tôi thấy được đấy. Nghe nói phim “Tầm Mộng Ký” mới lên sóng rất hay, chúng ta đi xem phim đó nhé.
Tất nhiên Tôn Hiểu Đông nhiệt liệt đồng ý. Dù sao thì hắn cũng phải hao tâm khổ tứ mới có được buổi hẹn đầu tiên nên chắc chắn không muốn về sớm:
- Đi xem phim là quá hợp lý luôn. Lâm Hiểu Nguyệt, cô không phải về sớm đúng không?
Con mắt của Lâm Hiểu Nguyệt sáng lên:
- Tôi muốn xem phim “Nhà Có Ma”, nghe nói phim này đáng sợ lắm.
Ánh mắt của hai người Hà Thiên Phong và Tôn Hiểu Đông cùng nhìn về phía Tần Dương và Hàn Thanh Thanh:
- Còn hai người các cậu thấy thế nào?
Tần Dương nghiêng đầu về phía Hàn Thanh Thanh, cô mỉm cười nói:
- Nếu mọi người đều muốn đi xem phim thì cùng nhau đi thôi.
- Tốt quá, đi thôi!
Tần Dương thanh toán tiền bữa ăn, Lâm Trúc thì đón xe về trường học. Bây giờ chỉ nhiều hơn một người so với lúc đi nên Tôn Hiểu Đông to xác ngồi ở ghế lái phụ còn Hà Thiên Phong và ba cô gái ngồi chen nhau ở ghế sau, không cần phải gọi một chiếc xe nữa.
Lúc đi tới rạp chiếu phim, mọi người cùng xem lịch chiếu thì thấy rằng “Tầm Mộng Ký” và “Nhà Có Ma” được chiếu vào cùng khung giờ, chỉ có thể chọn một phim chứ không thể đồng thời xem cả hai.
- Đi xem phim thì tất nhiên phải xem phim mình thích, thế nên chúng ta cứ tách nhau ra đi, hẹn lát nữa gặp lại.
Đề nghị của Hà Thiên Phong được mọi người tán đồng. Dù sao thì sở thích của mỗi người khác nhau, phim muốn xem cũng khác nhau.
Tôn Hiểu Đông cực kì hăng hái đứng bên cạnh Lâm Hiểu Nguyệt:
- Tôi tình nguyện hộ tống Lâm Hiểu Nguyệt xem phim “Nhà Có Ma”.
Hà Thiên Phong cười hì hì nói:
- Chúng tôi sẽ xem “Tầm Mộng Ký”.
Tần Dương nghiêng đầu về phía Hàn Thanh Thanh hỏi:
- Hàn Thanh Thanh, cậu muốn xem phim nào? Tôi nghe nói phim “Tần Mộng Ký” rất cảm động, là bộ phim nói về tuổi thanh xuân, sự trưởng thành và tình cảm gia đình. Cậu muốn xem phim này chứ?
Vốn dĩ Tần Dương đoán rằng Hàn Thanh Thanh sẽ đồng ý nhưng cô lại lắc đầu ngay tắp lự:
- Không, tôi xem phim “Nhà Có Ma”.
Tần Dương hơi sững sờ, gật đầu nói:
- Được thôi. Không ngờ rằng gan cậu lại lớn thế, dám xem phim kinh dị cơ à.
Hàn Thanh Thanh hé miệng cười, lông mày nhướng lên nhẹ nhàng:
- Đừng có mà xem thường tôi nha.
Tần Dương cười ha ha:
- Được rồi, vậy thì mua bốn vé phim “Nhà Có Ma” và hai vé phim “Tầm Mộng Ký”.
Sau khi mua xong, Tần Dương đưa vé cho từng người rồi cả đám đi mua bắp rang bơ và Coca-cola. Tiếp đó, không chờ đến lúc phim chiếu mà bốn người nhóm Tần Dương đã vào phòng chiếu trước.
Tần Dương không mua vé của bốn người ngồi sát cạnh nhau mà ngồi tách ra. Dù Tần Dương chưa từng trải nghiệm qua những chuyện này nhưng hắn biết rằng việc xem phim kinh dị là một trong những phương pháp tuyệt vời nhất để hỗ trợ cho việc tán gái thành công. Do đó, Tần Dương không muốn Tôn Hiểu Đông lãng phí cơ hội này.
Bộ phim “Nhà Có Ma” đã chiếu được một thời gian, đĩa phim cũng sắp phát hành nên trong rạp cũng không có nhiều người. Tần Dương mua cho mình và Hành Thanh Thanh hai vé ngồi giữa của hàng thứ hai từ dưới lên, còn vé của Tôn Hiểu Đông và Lâm Hiểu Nguyệt là hàng thứ ba từ dưới lên nhưng ngồi lệch vào bên trong.
Rất nhanh, bộ phim đã được chiếu. Cốt truyện của phim cũng không có gì phức tạp. Bộ phim này xoay quanh việc một cô gái mua một tòa nhà cũ, sau đó gặp phải ảo giác cùng với vô số sự việc kì dị. Hơn nữa, cô gái này bị cuốn vào một mối quan hệ oan trái của chủ nhân cũ của tòa nhà. Dù thế, do âm thanh trong rạp rất tốt nên làm cho lòng người cảm thấy bị đè nén, cực kì hồi hộp và e sợ những gì đột nhiên xảy ra.
Tần Dương đã từng trỉa qua những thời khắc sinh tử khủng khiếp nên phim kiểu này không dọa nổi hắn. Hắn rất bình tĩnh dùng một tay bốc bắp rang, một tay nâng Coca lên hút.
“Bùm”
Lúc mà một bộ mặt đầy máu nổ tung bắn ra khắp màn hình, trong phòng chiếu vang lên những tiếng người la hét đầy sợ hãi.
“Á á”
Hàn Thanh Thanh ngồi bên cạnh Tần Dương thì bị dọa hét ầm cả lên, giống như bị điện giật. Đột nhiên, cô chộp lấy cánh tay của Tần Dương, nhích người nấp sau lưng hắn, không dám nhìn màn hình.
Tần Dương bị giật mình bởi động tác của Hàn Thanh Thanh khiến cho hai hột bắp rang bơ trên tay hắn bị văng ra ngoài. Vừa rồi, lúc hắn nhìn Hàn Thanh Thanh thì thấy cô tỏ ra rất nghiêm túc, khuôn mặt bình tĩnh, dường như không sợ hãi gì. Thế mà không hiểu sao đột nhiên cô lại bị dọa đến mức hét to như thế. Quả thật cảnh phim vừa rồi rất đáng sợ, ngay cả nhịp tim của Tần Dương cũng đập nhanh hơn không ít.
Hàn Thanh Thanh ôm chặt lấy cánh tay của Tần Dương đến mức bản thân hắn cảm thấy hơi đau. Thế mới biết cô nàng đã dùng lực mạnh như thế nào, nói cách khác là biết được cô đã sợ hãi đến mức nào.
Tần Dương quay đầu, nhìn thấy Hàn Thanh Thanh đang nép sau lưng mình thì không nhịn được cười:
- Tôi còn tưởng gan cậu lớn lắm, hóa ra cũng bị dọa nha…
Hàn Thanh Thanh len lén nhìn màn hình, sau khi xác nhận rằng cảnh máu me vừa rồi đã trôi qua thì mới dám ngồi thẳng lên. Nghe thấy Tần Dương cười mình, cô cố gắng biện bạch:
- Chẳng qua gương mặt kia xuất hiện quá đột ngột thôi. Bất ngờ như thế thì ai mà chả sợ. Nếu cảnh phim vừa rồi lại được chiếu lần nữa thì tôi sẽ không …
Hàn Thanh Thanh còn chưa dứt lời thì một bàn tay trắng toát đột nhiên xuất hiện trên vai của nữ chính, khuôn mặt máu mê gớm ghiếc lại xuất hiện kèm theo ánh mắt oán độc.
“Á”
Hàn Thanh Thanh hét to, vừa mới rời Tần Dương ra được mấy giây giờ lại chộp lấy cánh tay của hắn, giấu mặt sau lưng hắn không dám ló ra.
Tần Dương thấy động tác của Hàn Thanh Thanh thì trong lòng rất vui vẻ. Bởi vì hắn và Hàn Thanh Thanh từng nói chuyện thẳng thắn nên dù ngồi cùng đại mỹ nữ như Hàn Thanh Thanh nhưng cảm giác giữa hai người chỉ là bạn bè, dù trong lòng cũng cảm thấy có chút xao động nhưng những ý nghĩa lả lơi không xuất hiện.
Tất nhiên là Tần Dương sẽ không lợi dụng lúc này để nắm tay Hàn Thanh Thanh, cũng sẽ không ôm để an ủi cô mà để cô tự nhiên trốn sau lưng mình. Tiếp đó, Tần Dương cười ha ha, nói:
- Bấu nhẹ, bấu nhẹ thôi. Nếu cậu cứ bấu chặt như thế này thì chưa xem xong phim, cậu chưa bị hù chết thì tôi đã bị cấu đau chết rồi.
Hàn Thanh Thanh bị Tần Dương nói thế thì cảm xúc trở nên đỡ ngột ngạt hơn nhiều, trợn mắt nhìn hắn:
- Hoàng tử dương cầm, phong độ của cậu để đâu rồi?
Tần Dương bĩu môi:
- Cánh tay tôi bị cậu bấu suốt nãy giờ đến mức sung cả lên rồi mà tôi cũng không hề di chuyển một tấc. Như thế chưa đủ phong độ hay sao?
Hàn Thanh Thanh hừ một tiếng:
- Tôi chỉ mượn tay cậu một chút, cấm được phàn nàn!
Tần Dương cười đáp:
- Mượn thì mượn đi. Vốn dĩ tôi tưởng rằng cậu can đảm lắn mới dám xem phim kinh dị. Nếu sợ đến thế thì sao không đi xem Tầm Mộng Ký.
Hàn Thanh Thanh nghểnh cổ lên:
- Tôi thích thì tôi xem phim kinh dị thôi. La hét cũng là một loại hạnh phúc, tôi thà bị dọa đến phát khóc cũng không muốn xem phim sướt mướt rồi khóc bù lu bù loa.
Tần Dương hơi kinh ngạc nhưng không suy nghĩ nhiều, cười nói:
- Câu này của cậu nghe có khí phách đấy. Đau đớn cũng là hạnh phúc, nhưng chỉ có cậu hạnh phúc còn tôi thì đau đớn.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6711 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6696 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6055 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5656 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5308 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5210 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter