Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Khôn Ninh

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Khôn Ninh
  3. Chương 197: Ma Quỷ Du Đãng

Chương 197: Ma Quỷ Du Đãng

Khương Tuyết Ninh hỏi: “Phải đi về phía trước sao?”

Biết đâu họ gặp may, có thể đánh cược cùng ông trời, kịp đi ra ngoài trước khi tuyết lớn phủ kín ngọn núi, hoặc biết đâu tuyết rơi không quá dày, không bao lâu sẽ ngừng, không ảnh hưởng đến lộ trình của họ.

Nhưng Tạ Nguy lắc đầu.

Sau khi hắn nhìn về phía trước rất lâu, không trả lời, chỉ quay người đi trở về, xuống men theo sườn núi.

Khương Tuyết Ninh từ trên cao nhìn bóng dáng hắn, giữa rừng núi rậm rạp hắn giống như con hạc đơn độc.

Gió tuyết sắp sửa kéo tới, gấp rút lên đường quả thật quá mạo hiểm.

Nhưng tìm nơi nghỉ tạm, cũng không hề an toàn.

Nếu gió quá lớn, tuyết rơi quá lâu, vây khốn hai người bọn họ không thoát ra được, không thể không suy xét xem liệu có khả năng bị đói rét đến chết hay không.

Hai khả năng đều có thể xảy ra, tại sao Tạ Nguy muốn chọn vế sau?

Nàng nhớ ra Tạ Nguy không thích tuyết rơi.

Nhưng chỉ đơn thuần vì vậy sao?

Nhẹ nhàng cau mày, đứng đó một lát, cuối cùng Khương Tuyết Ninh vẫn đè xuống nghi vấn, cùng hắn quay trở về theo đường cũ.

Lúc này mây đen đã tràn qua đây.

Ánh sáng trong rừng núi vốn ảm đạm, bị sương mù kéo đến che lấp, dần dần không gian càng tràn ngập cảm giác ngột ngạt, bất an.

Lá cây lặng yên bất động.

Nhưng côn trùng lại bò hoảng loạn trên lớp bùn đất lá mục như thể đang chạy nạn.

Mất hồi lâu, bọn họ mới tìm được một hang động phía sau cách chân núi không xa. Trên vách đá có vết tích bị dòng nước bào mòn, còn có mấy tảng đá rơi ở cửa hang.

Bên trong chỉ sâu hai trượng, rộng một trượng*.

*Đơn vị đo: 1 trượng = 10 thước = 4 mét.

Cao chỉ khoảng một trượng, có vài chỗ tương đối thấp, cúi đầu mới có thể đi qua, có chút gồ ghề.

Lúc Khương Tuyết Ninh dọn dẹp qua loa đống đá lộn xộn và bụi đất trong hang động này, phát hiện vài nhúm lông mao xám đen, giống như loài thỏ rừng để lại, đoán rằng lúc mưa to gió lớn trước đây, có vài động vật nhỏ cũng chui vào tránh mưa.

Bọn họ thế này xem như chiếm chỗ của người khác rồi.

Có điều, cũng tốt.

Lúc đi ra ngoài tìm được rất nhiều cỏ khô cuối thu trải trên mặt đất, nàng nghĩ, nếu lát nữa bọn chúng đến, vừa vặn tự chui đầu vào lưới, khó tránh được rơi vào bụng nàng cùng Tạ Nguy, khỏi phải tự đi tìm thức ăn nữa.

Có lẽ tuyết rơi một lúc sẽ ngừng, hoặc là rơi rất lâu không ngừng, bất luận là tình huống nào, bọn họ thứ nhất sợ lạnh, thứ hai sợ đói.

Vì vậy, sau khi Khương Tuyết Ninh dọn dẹp hang động xong, liền đi khắp nơi nhặt cành cây củi khô.

Mà Tạ Nguy thì xách cung tên đi vào sâu trong núi.

Mãi đến khi trời nhá nhem tối, Khương Tuyết Ninh mới xa xa trông thấy hắn từ khe núi đối diện đi ra.

Trong tay xách một con chim trĩ đã nhổ lông, một con thỏ rừng đã lột da, bên kia là con hoẵng không lớn lắm, tất cả đều được xiên qua thân tre.

Khuôn mặt hắn trầm lãnh, ngay cả trên đạo bào cũng dính không ít máu tươi.

Mí mắt Khương Tuyết Ninh không khỏi nháy một cái: Những ngày qua đều nhờ tài bắn cung tuyệt vời của Tạ Nguy săn được ít thú hoang trong núi lấp đầy bụng. Nhưng hắn vốn là người yêu sạch sẽ, cũng biết nàng không thể nhìn máu tanh, vì vậy sau khi săn được thú hoang thường ở bên ngoài xử lý sạch sẽ, không để nàng nhìn thấy, trên người cũng không nhiễm chút máu tanh nào.

Mà trước mắt…

Nàng lờ mờ cảm thấy vài phần không đúng, nhìn thấy mà trong lòng thầm giật mình.

Đối với vết máu bẩn trên người, Tạ Nguy lại không có chút phản ứng dư thừa nào, sau khi thản nhiên cắm thân tre xiên thú hoang vào trong khe đá, lại đi ra ngoài một chuyến, bẻ vài nhánh cây lá um tùm, xếp ở cửa hang, tạm thời dùng bức tường không dày lắm này, cản lại phần nào gió tuyết bên ngoài thổi vào.

Sau đó ngồi xuống nhóm lửa.

Toàn bộ quá trình, hắn không nói câu nào.

Khương Tuyết Ninh bỗng cảm giác được một loại ngột ngạt không gì sánh được.

Không phải từ gió tuyết sắp đến.

Mà đến từ người trước mắt này.

Nàng không lên tiếng, chỉ tìm chỗ sạch sẽ phía đối diện hắn mà ngồi xuống, ôm đầu gối, lặng im dò xét hắn.

Màn đêm lặng lẽ buông xuống.

Tiếng gió bên ngoài gào thét không ngừng.

Ánh sáng trong hang trở nên u ám vô cùng.

Vẻ mặt Tạ Nguy, cũng mơ hồ không rõ ràng.

Song, viên đá lửa bắt đầu chớp sáng.

Thế nên đường nét trầm tĩnh lạnh lùng của hắn chập chờn sáng tối, lúc chợt được ánh lửa chiếu sáng, lúc ánh sáng lụi tắt lại chìm vào bóng tối, dường như chìm vào dây dưa chao đảo vô tận. Mãi đến khi tia lửa nhỏ kia rơi xuống cỏ khô, chầm chậm đốt lên ngọn lửa màu cam, mới dần xua tan đi bóng đêm xung quanh, chiếu sáng toàn bộ khuôn mặt hắn, chỉ để lại bóng dáng lay động trên vách đá lởm chởm sau lưng.

Cũng không biết vì sao, ở một khắc cuối cùng kia ngọn lửa được đốt lên, Khương Tuyết Ninh lặng lẽ thở phào một hơi.

Tạ Nguy nhìn nàng.

Nhưng nàng lại tránh nhìn thẳng vào ánh mắt này, ngược lại đi ra cửa hang nhìn thử, sau đó nhẹ nhàng kêu lên một tiếng: “Tuyết rơi rồi!”

Cuối cùng tuyết vẫn rơi.

Bầu trời đêm khuya âm u giống như một tấm màn che tối màu, bị móng vuốt sắc bén của gió rạch một đường rách thật lớn, ngàn vạn hoa tuyết tung bay rơi xuống trong gió thổi tựa như lông ngỗng.

Thậm chí có một ít rơi xuống cành cây được xếp đống ngoài cửa hang.

Nhìn tình hình này, chỉ sợ không đến một canh giờ có thể phủ trắng cả ngọn núi.

Khương Tuyết Ninh nhìn một lúc, trong lòng thực sự nặng nề, nhưng lại giả vờ ung dung cười lên: “Xem ra chúng ta bị vây khốn tại đây, tạm thời không đi ra được rồi.”

Nàng cho rằng hẳn lúc này Tạ Nguy cũng quay đầu sang nhìn tuyết.

Nhưng khi nàng ngoảnh lại, ánh mắt Tạ Nguy vẫn dừng ở chỗ nàng như cũ, trầm mặc sâu tĩnh, giống như những bông tuyết bên ngoài bị gió thổi vào hang động.

Hắn thậm chí không nhìn ra ngoài chút nào, chỉ là sau khi thấy ý cười gượng gạo trên khóe miệng Khương Tuyết Ninh dần dần cứng đờ rồi biến mất, mới cụp mắt xuống, thêm củi vào đống lửa.

Ngón tay đánh đàn của Tạ Nguy rất đẹp.

Lúc bẻ mấy cành cây cũng không tốn bao nhiêu sức lực, sau đó ném nó vào trong đống lửa. Có lá cây không đủ khô bị ngọn lửa liếm láp, cuộn lên, phát ra tiếng lách tách nhỏ bé.

Trong hang núi bỗng thật an tĩnh.

Khương Tuyết Ninh cùng hắn canh đống lửa này, ngồi đối diện nhau, không ai mở miệng phá vỡ sự yên tĩnh nữa.

Ngọn lửa nhảy múa, bùng cháy ở sâu trong đôi mắt.

Một khắc này, lại có cảm giác bình phàm lan toả.

Ở nơi ngăn cách khỏi thế tục này, bất kỳ lời nói nào cũng đều mất đi ý nghĩa. Dường như nàng cùng Tạ Nguy đã có một sự ngầm hiểu lẫn nhau, nếu đã không có gì để nói, cũng không muốn nói gì nữa.

Thỉnh thoảng nàng cũng thêm vài cây củi vào đống lửa.

Suy nghĩ dường như lại bay xa, toàn bộ hồi ức đau khổ hay vẻ vang, xa hay gần, đều ùn ùn kéo đến.

Khương Tuyết Ninh vùi mặt vào khuỷu tay, nhìn ngọn lửa đang cháy kia, cuối cùng cảm nhận được mệt mỏi do bận rộn lúc trước kéo tới, dần dần hơi buồn ngủ.

Cũng không biết đã nhắm mắt lại từ khi nào.

Trong ý thức mơ màng dường như nghe thấy có ai kìm nén tiếng ho khan.

Đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, lại phát hiện mình nằm trên đống cỏ khô mềm mại được trải trước đó, trên vai đang đắp chiếc đạo bào nhuốm máu. Mà trên người Tạ Nguy thiếu đi chiếc áo ngoài, vẫn ngồi trước đống lửa như cũ, ngón tay đang cầm nửa cành cây dài mảnh khảnh, chỉ bất động nhìn vào đống lửa kia.

Khương Tuyết Ninh nghĩ, có lẽ nàng vẫn quá lương thiện rồi.

Bằng không sao có thể cảm thấy chóp mũi hơi chua xót?

Mở miệng muốn nói gì đó, nhưng nhìn gò má Tạ Nguy bị ánh lửa chiếu vào, rốt cuộc nàng cũng không nói ra, chỉ đứng dậy, gấp áo choàng lại, trả lại cho hắn, nói: “Đa tạ. Ngươi không ngủ một lát sao?”

Lúc này Tạ Nguy mới quay đầu nhìn nàng, nhận lấy áo ngoài, nhưng không khoác lên nữa.

Đầu ngón tay chạm vào chút ấm áp còn sót lại trên chất vải mềm mại.

Có một khoảnh khắc, hắn rất muốn hỏi: Khương Tuyết Ninh, ngươi tin thế gian này có ma quỷ du đãng không? Ở thành hoang không người, trong đêm tuyết vắng vẻ.

–Hắn không dám ngủ.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6593 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6350 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5952 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5564 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5199 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5146 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter