Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Nghề Vương Phi

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Nghề Vương Phi
  3. Chương : 194

Chương : 194

Trong đầu Vũ Lâu vẫn còn vang vọng câu nói vừa rồi của Lam Tranh, nếu bọn họ là huynh muội…… Nàng sẽ làm sao? Làm sao bây giờ……

Nụ hôn của hắn nóng cháy, ấn xuống môi nàng, mang theo cảm giác nóng bỏng của lửa Địa ngục. Nàng chưa bao giờ nghĩ giữa bọn họ lại có quan hệ như vậy, nhưng nếu Lam Tranh đã nói, theo cá tính của hắn thì cũng không phải tin đồn vô căn cứ.

Cảm giác tội lỗi mạnh mẽ trào lên khiến nàng không kìm được mà giãy dụa khỏi vòng tay của hắn, nhưng sự phản kháng của nàng lại khiến Lam Tranh càng dùng sức nhiều hơn, áp nàng xuống.

Nàng cắn hắn, hắn cũng không chịu lùi. Nàng càng tăng thêm lực, nhưng cũng không ăn thua. Mùi máu tanh trong miệng càng ngày càng nồng, Vũ Lâu nghĩ đến việc hai người cùng một dòng máu, bỗng cảm thấy vị tanh này giống như độc dược, bóp chết sinh mệnh của nàng.

Lam Tranh đưa tay dập tắt nến, trong bóng đêm nặng nề, nàng tiếp tục bị hắn cưỡng hôn.

“Bên phía ngươi có phát sinh chuyện gì không?” Giọng nói nam nhân bỗng truyền đến từ bên ngoài phòng.

“Không có.”

“Vậy sang bên kia tuần tra.”

Thì ra là vệ binh của Ngự Lâm quân đang tuần tra nên đi ngang qua.

Vũ Lâu không chống cự nữa, đợt một lát sau không còn nghe thấy tiếng người, xung quanh nàng khôi phục sự tĩnh lặng chết chóc, Vũ Lâu mới giãy dụa, cầm một quyển công văn bên cạnh đập Lam Tranh, khiến đầu hắn đầy bụi,hắn mới chịu thả nàng ra.

Nàng quệt miệng, hét lên: “Câu nói ngươi vừa mới nói kia, rốt cuộc là thế nào?”

Lam Tranh hỏi lại: “Câu nào?”

“Ngươi nói, nếu chúng ta là huynh muội…… Rốt cuộc là thế nào?”

“Ta đoán thôi.”

“Đoán thôi?” Vũ Lâu rưng rưng: “Chẳng lẽ ngươi không có chút cảm giác tội lỗi nào hay sao? 

Nếu là thật……”

“Nếu là thật thì nàng sẽ làm thế nào?”

Vũ Lâu nghĩ đến hai người đã làm đủ chuyện, nói: “Ta sẽ giết ngươi, sau đó tự tử……”

“Nàng cam lòng sao?” Lam Tranh thở dài: “Nhưng ta thì không nỡ để nàng chết.”

“Ghê tởm‼!” Vũ Lâu nói: “Huynh muội loạn luân……”

Lam Tranh cười khổ:”Nàng căng thẳng như thế làm gì, ta chỉ nói là ‘có thể’ thôi mà.”

“Nhưng ngươi nói rõ ra xem nào, ‘có thể’ là thế nào?”

“Chiếc nhẫn ngày hôm trước mà Vân Triệt đưa cho nàng, là nhẫn của Hoàng thượng. Ta đã hỏi qua người bên cục Thượng Cung, cũng đã tìm ra, chắc chắn là của Hoàng thượng, không còn nghi ngờ gì nữa.” Lam Tranh nói: “Mà Hoàng thượng, chỉ có lúc sủng hạnh nữ tử mà không lật thẻ bài (*) thì mới lấy trang sức trên người ra để tặng cho nữ tử đó làm bằng chứng.”

(*) Cái này chắc mọi người xem truyện, phim đã thấy nhiều rồi, mỗi phi tử của Vua đều có thẻ bài, buổi tối trước khi đi ngủ, thái giám sẽ mang khay đựng thẻ bài ra cho Vua chọn, vua lật trúng cái nào thì đêm đó sẽ sủng hạnh phi tử đó. Còn trong trường hợp, vô tình nhìn thấy cô nàng nào trong cung vừa mắt, bất chợt t*ng trùng xông não, không kiềm chế được thì sẽ tặng đồ trang sức để làm tin. (đúng là đồ heo giống >_<)

“Như vậy…… không phải là Hoàng hậu sao?” Nếu sủng hạnh Hoàng hậu, đương nhiên không cần lưu lại bằng chứng gì cả: “Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng ngươi nói cha ta cùng Hoàng hậu…… Vậy sao lại nói chúng ta là huynh muội?”

“Ta đã từng nói, cái tên Lãnh Tử Nhạc của muội muội cha nàng nghe rất quen, hóa ra là Tĩnh Thần đã từng nhắc tới cái tên này với ta.”

‘Lam Tranh, ngươi có biết không? Mẹ ruột của ngươi thực ra là một nữ nhân tên là Lãnh Tử Nhạc.’ Hắn nhớ rõ vẻ mặt khinh bỉ của Tĩnh Thần khi nói những lời này với hắn, còn hắn thì lại cực kỳ sợ hãi.

Vũ Lâu vô cùng bối rối, hoảng sợ che miệng nói: “Ý ngươi nói là, mẹ ngươi……”

“Ta phái người đi Hoa Đình điều tra, thì biết được, sau khi cha nàng vào kinh thành, Lãnh Tử Nhạc đã tham gia tuyển chọn tú nữ tiến cung.”

“Ý của ngươi là…… Bà và cha ta…… tình cũ khó quên…… nên đã có thai. Sau đó……” Vũ Lâu vươn tay, run rẩy chỉ vào Lam Tranh: “Sinh ra ngươi sao?”

“Ừ, sau đó bị Hoàng hậu mang đi.” Trong lòng Lam Tranh đã sớm biết trước đáp án, nên vẻ mặt rất bình tĩnh: “Ta không phải con ruột của Hoàng hậu.”

Vũ Lâu kinh hãi không nói được gì, một lúc lâu sau, nàng mới hít sâu một hơi: “Sao ngươi bình tĩnh thế? Cứ như không phải đang nói chuyện của mình ấy.”

“Vậy thì ta phải thế nào? Đau khổ khóc lóc om sòm? La hét ầm ĩ?” Lam Tranh nói: “Nàng coi thường ta quá, ta đã qua tuổi khóc nhè từ lâu rồi.”

Từ cái ngày hắn biết được thân thế của mình vào sáu năm trước, hắn đã vô cùng đau khổ, sự đau khổ này cắm rễ trong trí nhớ của hắn, giống như đã trở thành một phần thân thể hắn.

Vũ Lâu vẫn không thể tin nổi: “…… Sao ngươi có thể khẳng định ngươi không phải là con ruột của Hoàng hậu?”

Lam Tranh buồn bã: “Ta đã từng gặp Lãnh Tử Nhạc, nếu kẻ điên đó đúng là bà.”

“Kẻ điên ư?”

Lam Tranh không muốn nói nữa, chỉ nói với Vũ Lâu: “Nàng mau tìm đi, nếu tìm được, quả thật là Hoàng thượng có sủng hạnh nữ tử rồi lưu lại chiếc nhẫn này làm bằng chứng, thì suy đoán của ta là hoàn toàn chính xác.”

Vũ Lâu gật đầu liên tục, nhanh tay lật xem khởi cư chú, từng quyển một, rồi từng chồng một. Rốt cuộc, nàng cũng tìm thấy một dòng chữ khiến nàng thực sự tan nát cõi lòng. Lam Tranh thấy nàng ngây người ra, liền giật ngay quyển khởi cư chú trên tay nàng, quả nhiên, ngày mùng chín tháng mười một năm Thịnh Tuyên thứ mười bốn, Hoàng đế đã sủng hạnh một cung nữ họ Lãnh.

Vô cùng xác thực, không còn nghi ngờ gì nữa.

Vũ Lâu cố gắng cười thoải mái: “Lam Tranh, ngươi sinh vào tháng bảy năm Thịnh Tuyên thứ mười lăm, nếu tính theo ngày thì đúng là long tử rồi, nên đừng đoán mò nữa.”

“Vũ Lâu……” Lam Tranh nhẹ nhàng vuốt mặt nàng nói: “Tĩnh Thần nói cho ta biết, mẹ ruột của ta bị giam ở một nơi bí mật. Ta đã đi tới đó, gặp một phụ nhân điên điên khùng khùng. Người đàn bà kia…… nhìn về phía sau cười nói: Khải Canh, con của chúng ta đến thăm ta……”

“Cha ta ông…… ông phụ trách việc trông coi Lãnh Tử Nhạc? Các người còn từng gặp nhau sao?”

Lam Tranh ôm lấy Vũ Lâu, cằm đặt trên vai nàng: “Ta còn chưa kịp quay đầu lại nhìn, thì đầu đã bị đập một cái. Sau đó ta không nhớ rõ nữa, đến khi tỉnh lại, thì chính là cái đêm bị nàng dọa cho tỉnh.”

Vũ Lâu không dám thở mạnh, thà rằng cái gì nàng cũng không biết còn hơn. Nếu chuyện Lam Tranh nói là thật, thì Tô Tiêu là ai?

Dường như Lam Tranh nghe được tiếng lòng của nàng, liền nói: “Có thể Tô Tiêu mới thực sự là con của Hoàng hậu. Lãnh Tử Nhạc là một cung nữ ti tiện, có cốt nhục của Hoàng đế, trong khi con ruột của Hoàng hậu lại có tật ở chân, vì thế, bà đã tráo đổi hai đứa trẻ. Nhưng Hoàng hậu lại không biết, thật ra đứa con của Lãnh Tử Nhạc không phải là con của Hoàng đế, mà là con của Tần Khải Canh, tay sai tâm phúc của bà.”

Lam Tranh thở dài: “Nếu không, thì nàng nghĩ vì sao sau khi ta tỉnh dậy không sai người giết luôn Tần Khải Canh đi? Tuy nói là sẽ kinh động đến Thái tử, nhưng có thể biến thành chuyện không may, giết chết lão ta cũng không có gì khó.”

Vì một câu nói của Lãnh Tử Nhạc, nên hắn không thể bỏ qua quan hệ huyết thống của mình và Tần Khải Canh.

Tim Vũ Lâu như bị cào xé, nghĩ đến những chuyện giữa mình và Lam Tranh, nàng vươn tay tát hắn một cái, khóc ròng nói: “Nếu đã thế này, sao ngươi còn theo ta? Ngươi đã biết rõ ràng mọi chuyện, vì sao ngươi còn……”

Lam Tranh hôn lên nước mắt của nàng, nhỏ giọng than thở: “Ta thích nàng, không thể khống chế được. Hơn nữa, chỉ với một câu nói đó, thì ta cũng không dám xác nhận liệu mình có phải đã nghe nhầm hay không. Chưa kể đến việc, nếu ta và nàng thực sự là huynh muội, cha nàng biết chuyện, sao lại gả nàng cho ta, lão đâu phải đồ ngốc.”

Lúc này Vũ Lâu mới ngừng khóc, cố gắng mỉm cười: “Làm ta sợ muốn chết, cha ta chắc chắn không phải người có thể làm những chuyện ngược với luân lý như thế.”

Nhưng câu tiếp theo của Lam Tranh, lại làm cho nụ cười của nàng phút chốc tan rã, không giữ được bao lâu.

Lam Tranh nói: “Nhưng sau đó có một chuyện xảy ra, khiến ta lại lo lắng về vấn đề này. Vũ Lâu, nàng có còn nhớ, cha nàng đã từng hỏi, ‘con và Huệ vương có quan hệ vợ chồng thực sự hay không’ không?”

***

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6694 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6656 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6045 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5647 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5290 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5198 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter