Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Nghề Vương Phi

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Nghề Vương Phi
  3. Chương : 225

Chương : 225

Vũ Lâu thấy Lam Tranh nổi giận đùng đùng, vội khuyên nhủ: “Chàng đừng vội, chắc là Vân Triệt cũng có ẩn tình gì đó. Có thể Vân Triệt chỉ biết ta là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của hắn, nhưng lại không biết chàng là ca ca cùng mẹ khác cha, nên mới hạ độc thủ với chàng.”

Lam Tranh đương nhiên không chấp nhận lý do này: “Tạm coi như vậy đi, nhưng hắn liên tục thay đổi cách để bám lấy nàng, rốt cuộc là muốn làm gì, nàng là tỷ tỷ của hắn, thằng nhãi này lại muốn ôm ấp tâm tư quỷ gì thế!”

Vũ Lâu không vui, giận tái mặt: “Chàng đừng nghĩ người khác xấu xa như thế được không? Hắn đã nói với ta rồi, vì chàng đối xử với ta không tốt, nên mới muốn đưa ta đi, ta cho rằng, vì Vân Triệt nhìn thấy chàng luôn bắt nạt tỷ tỷ của hắn, nên mới hận chàng như vậy.”

Lam Tranh nghĩ cũng thấy có lý, khi Tần Khải Canh biết Vân Triệt, thì Lam Tranh hắn đang mài đao soàn soạt để xử lý Tần thị, hơn nữa, không chừng lúc đó Tần Khải Canh đã miêu tả hắn như một tên ác ma luôn bắt nạt Tần Vũ Lâu rồi. Vân Triệt hận hắn cũng là hợp tình hợp lý.

Hắn cười lạnh: “Vân Triệt muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, giải cứu tỷ tỷ của hắn từ trong tay ác ma ta đây phải không, nghĩ hay đấy‼!”

Lúc này, Phương lão mới nghẹn ngào nói: “Thái tử điện hạ, van xin ngài, đã trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, người cần phải trả giá thì cũng trả giá rồi, xin ngài đừng chấp Thế tử, hòa bình với nhau đi được không?”

Vũ Lâu cũng khuyên nhủ Lam Tranh: “Để hôm nào có cơ hội, chúng ta sẽ nói hết chân tướng cho Vân Triệt, xóa tan hiềm khích lúc trước không phải tốt hơn sao?”

Lam Tranh nghĩ nghĩ, rồi nói với Phương lão: “Lão dám để lộ ra bên ngoài nửa chữ, ta sẽ xử trảm cả nhà lão.”

“Không dám, không dám, vi thần tuyệt đối sẽ không lộ ra ngoài nửa chữ.”

“Vũ Lâu, chúng ta đi.”

Chuyện cần hỏi đã hỏi xong, cần xác minh đã xác minh được. Lam Tranh kéo tay Vũ Lâu đi ra ngoài. Huynh đệ Phương thị nhìn thấy vẻ mặt Thái tử vô cùng giận dữ cũng chỉ lẳng lặng hành lễ rồi tiễn hai người ra khỏi phủ.

Lên trên xe, chỉ còn hai người, Lam Tranh mới bắt đầu phát tiết cảm xúc.

Hắn gầm lên: “Vân Triệt lại là con trai của cha nàng, ghê tởm chết ta mất!”

“Nào— nói nhỏ một chút.” Đối với hành vi của cha mình, Vũ Lâu vạn phần áy náy: “Cha ta đã qua đời rồi, chàng tha thứ cho ông đi.”

Lam Tranh chỉ nàng, muốn nói lại thôi, thở phì phì quay mặt sang một bên hờn dỗi.

“Lam Tranh à……” Vũ Lâu ngồi xích lại, kéo ống tay áo hắn: “Chàng đừng tức giận nữa, có thêm một đệ đệ không tốt sao?”

“Tốt cái gì mà tốt? Đều có một nửa quan hệ huyết thống với ta và nàng, nghĩ thế nào cũng không thoải mái được.” Lam Tranh nói: “Sau này nếu ta và nàng có con, thì đứa bé sẽ gọi Vân Triệt là gì? Là chú hay là cậu?”

Vũ Lâu bật cười: “Sao chàng còn so đo chuyện nhàm chán này nữa.”

Việc có thêm một đệ đệ vẫn khiến Vũ Lâu thấy rất vui vẻ, trên thế gian này, nàng lại có thêm một người thân.

Nhưng Lam Tranh không nghĩ vậy: “Cái gì mà nhàm chán! Ta không cần một tên đệ đệ ác độc âm hiểm như vậy đâu!” Nói xong, cảm xúc cũng trầm hẳn xuống, than thở: “Sao huynh đệ của ta, không phải là lang sói, thì là hổ báo vậy, cả một đám chỉ ước cho ta chết sớm thôi.”

Vũ Lâu nói: “Thật ra Vân Triệt là một đứa bé rất ngoan, chẳng qua còn chưa rõ chân tướng mọi chuyện, chờ khi hắn hiểu ra, hắn sẽ là một đệ đệ tốt.”

“Nàng có thấy đệ đệ nào tốt mà lại đi chia rẽ tỷ tỷ mình và phu quân của nàng không?”

Vũ Lâu bĩu môi: “Không phải tại chàng bắt nạt ta, để hắn nhìn thấy sao. Chàng thử nghĩ mà xem, những chuyện chàng làm với ta ở giáo phường tư, trong mắt Vân Triệt không phải là bắt nạt ta thì là cái gì?”

Lúc ấy, mỗi khi gặp Lam Tranh, nàng đều khóc bù lu bù loa, vô cùng thống khổ.

Lam Tranh ngẩn người nhưng vẫn không phục: “Kể cả có bắt nạt, thì cũng liên quan cái chim gì đến hắn? Cái tên thích xen vào việc người khác, cứ luôn mồm nói muốn đưa nàng đi Vân Nam, để nàng thành quả phụ, phải thủ tiết hắn với vui đúng không!”

Vũ Lâu nhíu mày: “Giờ chàng cũng biết Vân Triệt không có ý gì với ta rồi, còn ăn dấm chua gì nữa.”

“Làm sao nàng biết hắn không có ý gì, thích là thích, liên quan gì đến huyết thống đâu.” Lam Tranh nói: “Kể cả nàng thật sự là muội muội của ta, ta cũng không để ý.”

Vũ Lâu nhớ tới chuyện Lam Tranh lừa nàng trước đây, liền huých khuỷu tay vào ngực hắn: “Chàng nghĩ ai cũng giống chàng hay sao. Việc quan trọng nhất bây giờ là nói rõ mọi chuyện với Vân Triệt, tránh cho hắn tiếp tục hiểu lầm, chuyện ghen tuông vớ vẩn này đừng tính đến nữa.”

“Ta không muốn nhận hắn.” Lam Tranh hừ giọng: “Ta sợ ngày nào đó bị hắn hạ độc.”

“Này! Hắn là đệ đệ của chàng mà.”

“Cũng là đệ đệ nàng đấy, muốn nhận thì nàng đi mà nhận. Nhận thì nói cái gì, ba người ôm nhau khóc rống lên à? Vừa nghĩ đã nổi hết cả da gà.” Nói xong hắn ôm vai run lên một cái.

Vũ Lâu tức giận, nhéo hắn: “Không nói rõ ràng với hắn, nếu hắn lại gây chuyện, để Tấn vương phát hiện ra, làm sao Tấn vương để yên cho hắn được. Đến lúc đó, e là hắn lành ít dữ nhiều, chàng không xót đệ đệ chàng, nhưng ta xót.”

Lam Tranh nghe xong, bổ nhào lên người Vũ Lâu đùa nghịch: “Nàng nói nàng xót ai hơn? Vân Triệt hay là ta?”

“Ôi ôi!” Vũ Lâu thấy hắn lại ầm ĩ, liền dùng sức đẩy hắn ra: “Làm sao so sánh thế được, chàng và hắn đâu có giống nhau chứ.”

Mắt Lam Tranh lóe sáng: “Không giống như thế nào? Nàng mau nói đi.”

Một bên là tình thân, một bên là tình yêu.

Vũ Lâu hơi mấp máy môi, nhưng không nói gì, nên lại bị Lam Tranh kéo vào lòng thân thiết một hồi.

***

Trước kia, khi nghe đến chuyện Tần Khải Canh làm cho Lãnh Tử Nhạc sinh ra một bé trai, Lam Tranh đã tức giận không ngừng mắng chửi, vài lần nói với thân tín trong Chiêu Đức cung rằng muốn đào tro cốt lão lên. Giờ lại biết bé trai kia không những còn sống, mà còn là Hàn vương thế tử Vân Triệt đang muốn hại Lam Tranh, hắn không biết phải thể hiện cảm xúc của mình thế nào nữa.

Đệ đệ cùng mẹ.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lam Tranh cũng quyết định phải nhận hắn.

Hôm đó, Lam Tranh mời Vân Triệt đến Chiêu Đức cung, hai người ngồi bên bàn, đối diện nhau, ánh mắt không được hữu hảo lắm. Đến khi thái giám dẫn Vũ Lâu ăn mặc như nội thị lững thững đi đến, hai người mới cùng nở nụ cười nhìn Vũ Lâu. Thấy đối phương đều đang cười với nàng, lại không khỏi lườm nhau một cái.

Vũ Lâu nhìn trời thở dài, trong lòng nói, thật đúng là huynh đệ.

Nàng cũng thấy quái quái, liền đi đến ngồi bên cạnh Lam Tranh. Lam Tranh đắc ý nhướng mày cười với Vân Triệt. Vũ Lâu lén kéo tay áo hắn dưới gầm bàn, nhẹ giọng nói: “Chàng đến để cãi nhau hay đến nhận người thân thế hả?”

Lam Tranh hắng giọng một cái: “Vân Triệt, ta biết ngươi đã đi tìm Phương lão ngự y, đừng nói với ta thời điểm lão rơi xuống nước, ngươi không có ở đó. Nói dối cũng vô ích, chúng ta đã đi gặp lão, lão nói hết rồi. Còn chỉ rõ, và xác nhận ngươi chính là hung thủ.”

Đây không phải là cách mở màn tốt.

Không khí chớp mắt lạnh hẳn đi.

Vân Triệt cúi đầu im lặng một lúc, đến khi ngẩng đầu lên, hai mắt hắn rưng rưng, uất ức nói: “Vũ Lâu tỷ tỷ, ta cũng không cố ý, tỷ phải tin ta.” Nói xong, hắn vươn tay nắm tay Vũ Lâu.

Mắt Lam Tranh lạnh đi, kéo tay Vũ Lâu ra khỏi tay Vân Triệt, giận dữ nói: “Tên sát nhân như ngươi, đừng giả vờ đáng thương nữa, Vũ Lâu tốt bụng như vậy nên mới bị ngươi lừa, ngươi đừng mong có thể tác oai tác quái ở chỗ ta!”

Vân Triệt ngẩn người một chút, rồi lập tức cắn môi vô cùng đáng thương nhìn Vũ Lâu: “Tỷ tỷ, vì sao thái độ của Thái tử với ta luôn gay gắt độc ác như vậy?”

“Vân Triệt, đệ đừng sợ, có tỷ tỷ ở đây rồi, hắn không dám bắt nạt đệ đâu.”

Lam Tranh phát điên.

***

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6600 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6371 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5957 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5572 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5210 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5151 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter