Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Thay Chị Lấy Chồng

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Thay Chị Lấy Chồng
  3. Chương : 169

Chương : 169

Cái tát của Tống Cẩm Dương khiến nửa mặt tôi tê rần, đối với sự thay đổi của ông ta thì tôi chẳng thấy lạ chút nào.

Tôi miễn cưỡng đứng thẳng, ôm lấy má mình rồi nói, “Ở đây đâu đâu cũng có camera, nếu ông mà muốn ngồi tù thì cứ tiếp tục.”

“Mày đưa tiền cho tao!” Tống Cẩm Dương mắng tôi, “Tao nói cho mày hay, nếu công ty của tao mà xong đời thì tao chẳng những sẽ rút máy hô hấp của bà nội mày mà còn sẽ lôi mày chết cùng!”

Lúc này tôi thấy má mình vừa nóng vừa rát, có lẽ đã sưng lên.

Tôi biết, Tống Cẩm Dương đã sớm chẳng quan tâm đến sự sống chết của Tống Tuyết, bây giờ còn đang dây dưa kéo dài chỉ vì không muốn gánh cái danh bất hiếu.

Tôi buông tay xuống sau đó nhìn ông ta, không hề sợ hãi mà nói rằng, “Chính ông khiến công ty mình đi tong, là do ông không có bản lĩnh, còn về máy hô hấp của bà nội, ông mà dám động vào thì tôi sẽ không để yên cho ông đâu!”

Người mà, có tiền sẽ có sức mạnh.

Sổ tiết kiệm ngân hàng của tôi có hơn 3,3 tỷ nên chẳng hề sợ ông ta.

Tôi nói xong liền xoay người đi, căn bản chẳng thèm để ý Tống Cẩm Dương đằng sau lưng có phải đang tức tối đến giậm chân.

Sau khi về nhà tôi thu dọn chút đồ đạc.

Nhà mới khá nhỏ nhưng cũng rất ấm áp, khiến tôi có cảm giác như một gia đình.

Tôi ngồi trên bệ cửa sổ, dùng túi đá chườm mặt, ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, trong đầu tôi nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Ảnh của Tống Duyên Minh và Lê Kiên tôi đã gửi được 2 ngày, thế mà Lý Hào Kiệt lại chẳng có phản ứng gì cả?

Lẽ nào ngay cả sừng mà anh ta cũng chịu được?

Đường Nhược đi đâu, tôi muốn tìm cô ấy để cùng điều tra cho rõ chuyện này là như thế nào.

Còn cả Mưu Đạo Sinh.

Ngày đó dù nói liên lạc với ông ta, nhưng tôi cũng không có cách để liên lạc với ông ta, người này vô cùng thần bí, tôi chắc chắn là không hỏi được, nhưng cũng không thể đi hỏi Lý Hào Kiệt.

Còn Lý Hào Kiệt.

Tôi muốn buông tay anh ta để đi con đường của mình.

Chuyện của Tống Cẩm Dương, tôi còn tưởng ông ta sẽ không đến tìm tôi nữa.

Nhưng không ngờ, mới qua 3 ngày ông ta đã lại xuất hiện trước cửa công ty tôi.

Tôi thấy ông ta liền vòng qua mà đi.

Tống Cẩm Dương theo kịp, khuôn mặt tươi cười nói, “Duyên Khanh, mặt con còn đau không? Mấy hôm trước là bố sai rồi, bố nóng quá, nên sau khi về bố cũng rất hối hận.”

Giọng điệu của ông ta còn tốt hơn cả trước.

Mở mồm một câu bố, ngậm mồm một câu bố.

Cứ như là một người bố đang dỗ con nít vậy.

Chỉ tiếc tôi đã lớn rồi, nên sẽ không bị ông ta lừa nữa.

Tôi vòng sang hướng khác, nhưng ông ta vẫn đi theo, “Duyên Khanh, lần này bố thật sự đến để xin lỗi con, trước đây bố đã làm rất nhiều chuyện khiến con đau lòng, con không cho bố mượn tiền thì bố cũng hiểu, bố không trách con.”

Tống Cẩm Dương cứ một câu lại một câu bố.

Một câu tận mấy chứ bố khiến tôi nghe phát tởm.

Tôi rốt cuộc không nhịn được mà quay lại nhìn ông ta, rồi cau mày nói, “Ông Tống, ông đã biết chuyện trước đây mình làm thì không cần lại quấn lấy tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!”

“Đừng!” Tống Cẩm Dương nghe tôi nói thế mà trên mặt cũng không lộ vẻ tức giận, “Lần này là bố muốn làm lành với con, lần này bố nghĩ kĩ rồi, con ở cô nhi viện lâu như thế mà gia đình lại không quan tâm chuyện trước đây của con, đều là do bố mẹ đã sai.”

“…”

“Thế nên, bố với mẹ con, còn cả Tống Duyên Minh đều ở nhà chờ con, lần này chúng ta ăn cơm ở nhà, đều làm những món con thích!”

Tôi đi ở đằng trước, còn Tống Cẩm Dương cứ như ruồi bọ không ngừng vo ve ở đằng sau.

So với tính tình gia trưởng trước đây thì đúng là thay đổi lớn mà.

Ông ta nói rằng tôi thích ăn, thế là tôi cũng dừng lại rồi quay qua hỏi ông ta, “Ông Tống, tôi hỏi ông thế tôi thích ăn cái gì?”

Ha ha, ba năm trước kia bọn họ vốn chưa hề hỏi tôi thích ăn cái gì.

Bây giờ còn ở đây vờ vịt?!

Qủa nhiên, sau khi tôi hỏi xong thì Tống Cẩm Dương cũng ngẩn ra, sau đó ấp úng, “Bố…bố cũng không biết, đều do mẹ con chuẩn bị.”

“Vậy ông gọi điện hỏi bà Phan xem tôi thích ăn cái gì?”

Tôi còn tưởng Tống Cẩm Dương sẽ từ chối.

Kết quả ông ta vậy mà thật sự lấy điện thoại ra gọi.

Tôi cũng chẳng thèm ngăn cản mà cứ để cho ông ta gọi.

Gọi được thì Tống Cẩm Dương liền hỏi Phan Ngọc, “Bà chuẩn bị món Duyên Khanh thích là món gì đó?”

Sau đó, dù không nghe được Phan Ngọc trả lời, nhưng tôi cũng nhận ra sắc mặt của Tống Cẩm Dương trở nên có chút xấu hổ.

Nhưng rất nhanh ông ta liền nhìn sang tôi rồi nói, “Cá sốt, tôm nõn Long Tĩnh, còn có…”

“Không cần nói nữa, ông Tống, đây đều là món ăn mà Tống Duyên Minh thích, không phải tôi.”

Thật ra lúc tôi hỏi thì trong lòng ít nhiều gì cũng cho thoáng có chút chờ mong.

Thế nhưng khi Tống Cẩm Dương nói ra thì tôi thực sự đã hết hy vọng.

Tống Duyên Minh không thể ăn đồ cay, thế nên những món cô ta thích đều là những món thanh đạm, mà tôi thì khác, tôi thích ăn cay, những món tôi thích đều là những món có vị cay.

Tôi đi về phía cửa trạm tàu điện ngầm, Tống Cẩm Dương đuổi theo tôi, vừa xin lỗi vừa kêu tôi đến nhà ông ta.

Vốn dĩ, ông ta đã đến nước này rồi thì tôi cũng nên đi.

Nhưng ông ta càng thế thì tôi càng cảm thấy là lạ, cứ như thể bữa tiệc cuối cùng vậy.

Tôi sợ mình đi rồi sẽ không quay về được nữa.

Tống Cẩm Dương đuổi theo đến trạm tàu điện ngầm, tôi quẹt thẻ đi vào, ông ta muốn đuổi theo nhưng mỗi lần quẹt thẻ chỉ có 1 người qua được.

Ông ta bị ngăn ở ngoài không vào được.

Nhân viên công tác đứng ở một bên cũng gọi ông ta, “Thưa ngài, không thể xông vào.”

Đây đúng là giờ tan làm nên có rất nhiều người ra vào ở trạm tàu điện ngầm, tôi theo dòng người đi vài bước, trong lúc vô ý đã quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Tống Cẩm Dương vẫn còn đứng im ở chỗ đó nhìn về phía tôi.

Sự hối lỗi vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt tăm tối đầy hận thù.

Chỉ liếc mắt nhìn mà tôi đã nổi hết da gà.

Dự cảm không hay bỗng dâng lên trong lòng tôi.

Hai tuần kể từ sau ngày hôm đó thì đều gió êm sóng lặng.

Không có chuyện gì xảy ra, mọi ngày vẫn cứ như bình thường, ban ngày đi làm, tối về nghỉ ngơi, trong 2 tuần đó thì Khương Thanh có về 1 lần, chúng tôi đã gặp gỡ nhau chút.

Mãi đến ngày cuối cùng của tháng 8.

Tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện nơi Tống Tuyết đang nằm, họ nói với tôi Tống Tuyết đang trong cơn nguy kịch.

Lúc ấy tôi đang đi làm, đang cùng khách hàng bàn về phương án thiết kế, sau khi nhận được điện thoại thì tôi nhanh chóng nói rõ tình hình với khách rồi thu dọn đồ đạc, mang theo laptop vội vàng đến bệnh viện.

Lúc tôi đến thì Tống Tuyết đã vào phòng cấp cứu.

Tôi tìm một bác sĩ để hỏi thăm tình hình thì mới biết lần này là do ống dẫn nước tiểu của Tống Tuyết xảy ra vấn đề, ông dẫn đó chưa được diệt khuẩn thế nên khiến Tống Tuyết bị lây nhiễm.

Thật ra thì không chỉ mình Tống Tuyết bị, mà là cả một loạt ống dẫn nước tiểu đợt này bị.

Nhưng vì Tống Tuyết là người thực vật nên khả năng miễn dịch kém hơn những người bệnh khác.

Hệ thống miễn dịch bị phá hoại, do tình hình bây giờ rất nguy kịch thế nên mới báo cho tôi biết.

Lúc ấy tôi đã sợ đến mềm nhũn cả người ra.

Tôi ngồi trên hành lang bệnh viện, hai tay làm thành chữ thập rồi cầu nguyện, “Ngàn lần xin đừng xảy ra chuyện gì.”

Tôi mới đến được một lúc thì Tống Cẩm Chi cũng đến.

“Tình hình của mẹ tôi sao rồi?” Tống Cẩm Chi kéo tôi hỏi.

“Không biết.” Tôi phiền muộn nói.

Tống Cẩm Chi lại đứng dậy hỏi bác sĩ, lúc quay về liền ngồi cạnh tôi rồi than thở đầy bực dọc, “Cái bệnh viện rách nát này đúng là không đáng tin mà, ống tiểu mà còn xảy ra vấn đề?! Mẹ tôi mà có xảy ra chuyện gì thì dù tôi có táng gia bại sản cũng sẽ kiện chết bọn họ!”

Tôi liếc nhìn Tống Cẩm Chi.

Bà ta lúc này với cái lúc ồn ào đòi tháo máy thở cứ như không phải một người vậy.

Bình luận

Top truyện hay
Chí tôn đặc công
1

Chí tôn đặc công

Truyện thuộc về team Thánh Thiên Tiên Vực

#ĐôThị #DịNăng #HậuCung #HọcĐường
#TopĐôThị #TruyệnFULL #KhôngThểBỏQua

-----------------------------------------------

Tần Dương năm nay vừa tròn mười chín, thuận lợi chọn vào trường Đại học Trung Hải, hy vọng có thể thành toàn ý nguyện của sư phó mình. Vừa tới nơi chưa thấy cảnh đẹp ở đâu, đã gặp ngay một toán cướp. Tần Dương hết va phải rắc rối này lại đụng chạm bất trắc kia, muốn cười khổ cho qua cũng chẳng còn mấy sức.

Nhưng đâu ai ngờ, chàng thiếu niên Tần Dương 16 tuổi đã bị Thiên cổ ẩn môn dứt khoát ném vào Long Tổ, 19 tuổi trở thành Long Tổ chân truyền. Đại học Trung Hải năm nay, nhất định sẽ có một phen náo loạn!

Cốt truyện không trang bức đánh mặt, nhưng mọi diễn biến đều liên tục và hợp logic.

Truyện đô thị - dị năng được xem như hấp dẫn chỉ xếp sau Ẩn Sát theo đánh giá của bài review tại Truyện Tiên Hiệp, Huyền Ảo.

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chí Tôn Đặc Công (Bản Dịch-Full)!

Đô Thị Truyện VIP
2566 chương
6725 View
Mở Mắt Thấy Thần Tài
2

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Astory.vn
1036 chương
6720 View
4
Ngôn Tình
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6060 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5658 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5316 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5219 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter