Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)
  3. Chương 5:  Cấm Ra Tay Với Bất Cứ Người Bình Thường Nào!

Chương 5:  Cấm Ra Tay Với Bất Cứ Người Bình Thường Nào!

Nghe thấy lời này, hơi thở của Mạnh Giang Sơ cũng ngưng lại.

“Hay cho lấy đức phục nhân…”

Tô Huyền quay đầu nhìn Mạnh Giang Sơ, khẽ nói.

“Có lẽ ngươi cũng đã đoán được thân phận của ta.”

“Nhưng ta không hi vọng ai khác biết, ngươi… đã tốn nhiều công sức để tính toán thiên cơ, mười lăm năm trước đã đợi ta ở nơi này.”

“Bây giờ lựa chọn của ngươi là gì?”

Mạnh Giang Sơ giật mình, ông ta không ngờ đối phương lại đoán ra được từ lâu!

Mạnh Giang Sơ trầm giọng, cười nói: “Ta từ bỏ, dù sao cũng có Uyển Thư ở đây.”

“Ta cũng rất thích thằng nhóc Quan Kỳ, vì vậy ta sẽ không mạo hiểm.”

“Nhưng mà ta muốn hỏi, thứ đó rốt cuộc là gì?”

Nhìn Mạnh Giang Sơ một cách sâu sắc,Tô Huyền khẽ cười nói: “Không ngờ, đường đường… ha ha, lại có con với người phàm trần. Mặc dù là phân thân.”

“Nói cho ngươi biết cũng không sao, nhưng mấy hôm nay ngươi phải rời khỏi nơi này!”

Sau đó giọng nói của ông lão đột nhiên xuất hiện trong đầu Mạnh Giang Sơ!

Mạnh Giang Sơ khẽ nhíu mày tỏ ra nghi ngờ, cuối cùng thở dài, chắp hai tay sau lưng khẽ nói: “Thôi vậy, ta không tranh giành nữa, ba ngày sau cả nhà chúng ta sẽ rời khỏi nơi này.”

Sau khi hai người rời đi, một mình Tô Huyền ngồi dưới gốc cây lấy ra hai quân cờ đen trên bàn cờ.

Phất tay, thế giới bình thường trở lại giống như vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra.

Ông lão chắp tay dưới gốc cây thì thầm: “Quả nhiên vẫn là lão phu ta lấy đức phục nhân!”

“Không hổ là hai đại vực chủ tu luyện đến bây giờ, đều rất tận tâm.”

Nhưng nghĩ đến điều này, ông lão ngồi dưới gốc cây cuộn tay áo lẩm bẩm: “Mạnh Giang Sơ, Trương Khởi Huyên, Lư Thiên Thừa.”

“Còn bỏ sót ai không nhỉ?”

“Chậc chậc, vực chủ Huyền môn Trương Khởi Huyên, vực chủ Thần bảo Mạnh Giang Sơ, rất thức thời…”

Nói xong, ông lão ngẩng đầu nhìn lên trời, sau khi bấm đốt ngón tay lại lẩm bẩm.

“Sắp rồi… con đường còn lại phải để tiểu tử thối này tự đi thôi.”

“Về nhà, gặp cháu trai!”

Sáng hôm sau.

Lý Quan Kỳ thức dậy với hai quầng thâm dưới mắt, cả một đêm không sao ngon giấc.

Nhưng hắn vẫn bò dậy, cảm thấy có một luồng hơi nóng ập đến trước mặt mình.

Hắn bỗng sợ đến mức bay ra ngoài, sau khi ông lão chặn lại thì tức giận mắng: “Có phải tiểu tử cháu cho lợn nhà lão Triệu uống thuốc xổ không?”

Lý Quan Kỳ cười toe toét nói: “Người không cho cháu ra tay thì cũng phải tìm chút bù đắp chứ, không phải ư?”

Tô Huyền bật cười, sau đó đứng dậy nói: “Hay lắm, ba con lợn đó có lẽ đã chạy tán loạn cả một đêm, trong chuồng lợn cũng… thảm đến không nỡ nhìn đấy!”

“Được rồi, mau dậy đi, làm xong bài tập thì đến sân sau tìm ta.”

Sau khi rửa mặt xong Lý Quan Kỳ rời giường bắt đầu làm bài tập buổi sáng.

Mà bài tập của hắn không đơn giản chỉ là đọc sách.

Chỉ thấy Lý Quan Kỳ c ởi trần để lộ những đường cơ bắp săn chắc, và những đường vân bí ẩn dày đặc trên khắp cơ thể.

Thiếu niên một tay nâng một cối đá nặng ba trăm cân liên tục đứng lên ngồi xuống, khí huyết lưu thông trong cơ thể cũng khiến cho làn da chuyển sang màu đỏ.

Ông lão vui mừng khi nhìn thấy cảnh này, trong nhiều năm qua ông ấy đã đặt nền móng vô cùng vững chắc cho thiếu niên tu tiên.

Mặc dù bản thân thiếu niên vẫn không biết, nhưng lúc này hắn đã đạt đến đỉnh cao của rèn luyện thân thể.

Lục phủ ngũ tạng và tinh huyết, xương cốt trong cơ thể đã vượt qua tinh thần và thể xác của người bình thường.

Cảnh giới rèn luyện cơ thể của đệ tử tông môn là có thể một tay nâng tảng đá hơn trăm cân qua khỏi đầu thì được xem là đạt yêu cầu.

Nhưng cơ thể nhìn như gầy yếu của Lý Quan Kỳ nếu dốc hết sức mình thì có thể nâng được tảng đá nặng sáu trăm cân chỉ bằng một tay!

Cho nên bắt đầu từ khi Lý Quan Kỳ tu luyện, gia gia đã ra lệnh cấm với hắn.

Cấm ra tay với bất cứ người bình thường nào!

Nắm đấm hướng vào kẻ mạnh, không được bắt nạt kẻ yếu!

Thiếu niên tắm trong ánh nắng, cả người tỏa ra khí trắng, ông lão vội vàng đi ra lấy áo cho hắn.

“Một lúc tắm thuốc xong thì đến sân sau tìm ta, có việc rất quan trọng muốn nói với cháu.”

Thiếu niên nhận lấy quần áo mặc lên người, vẻ mặt có chút chán nản nhưng vẫn gật đầu.

Người có tâm tư nhạy cảm như hắn làm sao lại không biết ông lão muốn nói gì.

Tô Huyền nhìn cảnh này trong mắt nhưng cũng không nói gì.

Tu đạo, tu bất tử, rất nhiều chuyện chỉ có thể tự mình đi thì hắn mới có thể làm xuất sắc hơn.

Ông không thể bảo hộ thiếu niên cả đời được.

Mặc dù nếu ông đưa hắn đi, có lẽ cả đời hắn cũng không cần ưu sầu.

Nhưng nếu chỉ là như thế thì làm sao có thể xứng làm cháu của Tô Huyền ông chứ?

Lý Quan Kỳ biết, có lẽ nừa đêm hôm qua gia gia luôn ở bên cạnh mình.

Nếu không hắn cũng không thể ngủ ngon như vậy, chuyện gì đến vẫn sẽ đến!

Chỉ là nghĩ đến thuốc tắm kia, Lý Quan Kỳ không thể không cắn răng chịu đựng.

Không biết bên trong thuốc tắm có thứ gì mà khi người ở bên trong lại giống như có hàng ngàn mũi kim liên tục đâm vào cơ thể hắn.

Cảm giác đau đớn đó thật sự sẽ khiến cho người bình thường đau đến chết.

Hắn cũng không biết tại sao lúc đó mình có thể kiên trì được.

Sân sau.

Sau khi Lý Quan Kỳ tắm thuốc xong thì nhìn thấy ông lão đã cầm bút ngồi ngay ngắn sau bàn.

Thiếu niên rất tự nhiên cởi áo, xoay lưng lại với ông lão.

Ông lão nhẹ giọng nói: “Đây là lần cuối cùng, nhịn một chút.”

Thiếu niên cười nói: “Gia gia người làm đi, chuyện này lại không phải là lần đầu tiên, cháu có thể chịu được.”

Ông lão cười vỗ đầu thiếu niên, cưng chiều nói: “Tiểu tử thối.”

Sau đó tay phải nhanh chóng nhúng một ít chất lỏng sền sệt trong đ ĩa ngọc.

Cầm bút vẽ những đường vân bí ẩn lên sau lưng thiếu niên.

Cơ thể thiếu niên bất động như tảng đá khi đầu bút di chuyển.

Chỉ là trên trán rịn ra chút mồ hôi lạnh, miệng không kìm được phát ra tiếng r3n rỉ.

Lý Quan Kỳ im lặng chịu đựng đau đớn không phải tầm thường này.

Nếu nói tắm thuốc là mũi kim đâm vào cơ thể thì đau đớn bây giờ giống như xẻ thịt róc xương!

Đau đớn rõ ràng đó còn mạnh hơn gấp trăm lần tắm thuốc!

Một giờ sau.

Khi ông lão cầm bút vàng lên, đường vân trên người thiếu niên cuối cùng cũng nối lại với nhau, tỏa ra ánh sáng đỏ như máu kỳ lạ dưới ánh trăng.

Nhìn thấy cảnh tượng này cuối cùng ông lão cũng nở nụ cười vui vẻ, không nhịn được nói: “Tiểu tử cháu cũng không sợ ta hại cháu sao?”

Thiếu niên bình tĩnh một lúc, quay đầu lại cười toe toét với ông lão và nói: “Nếu gia gia muốn hại cháu, thì đã không phải ngày ngày chạy lên núi tìm linh thảo cho cháu trong nhiều năm như vậy.”

“Tám năm trước trực tiếp để cháu chết cóng trên đường cho rồi.”

Nói đến đây, Lý Quan Kỳ vừa mặc quần áo, vừa cúi đầu xuống.

“Gia gia…”

“Hửm?”

“Có phải người sắp đi rồi không?”

“Ừm.”

“Vậy sau này còn có thể gặp lại không?”

“Ừm!”

Tô Huyền quay người dọn dẹp đồ đạc, khóe mắt đỏ hoe, hơi ngẩng đầu lên.

Ông lão quay người lại, đột nhiên trong tay có một tia sáng, hiện ra một thứ cao hơn thiếu niên một cái đầu.

Nhìn thiếu niên trước mặt đã gọi mình là gia gia trong suốt tám năm, ông lão nghiêm túc nói.

“Con đường tu tiên dài đằng đẵng, nhất định phải cẩn thận với những người không đáng tin, không thân cũng chẳng quen nhưng lại đối tốt với cháu!”

“Một số lão quái vật tu luyện hàng nghìn năm không có hi vọng đột phá, sẽ nghĩ ra một vài thủ đoạn xảo quyệt để cướp đi thân thể của cháu!”

Mặc dù từ nhỏ đến lớn thiếu niên đã nghe những lời này vô số lần, nhưng hắn vẫn trịnh trọng gật đầu.

“Lần này ta buộc phải rời đi, nguy hiểm trùng trùng, ta không dám đưa cháu đi cùng.”

“Sau ngày mai, cháu có thể hoàn toàn xuống núi.”

“Kiếm quan này chính là món quà quan trọng nhất mà ta tặng cho cháu!”

“Nhớ không được rời khỏi nó, nhất định phải luôn đeo nó trên người!”

Thiếu niên vô cùng tò mò nhìn kiếm quan đen thui, vẽ rất nhiều đường vân bí ẩn.

Hắn biết hộp kiếm, nhưngkiếm quan lại là cái gì?

Thứ này cao bốn thước, chỉ thấp hơn hắn một cái đầu.

Mà ông lão lại không nói cho hắn biết mọi chuyện về kiếm quan, chỉ bảo hắn đeo nó.

“Cháu xem nó như hộp kiếm là được, chỉ có điều… hộp kiếm này hơi đặc thù.”

Bình luận

Top truyện hay
Chí tôn đặc công
1

Chí tôn đặc công

Truyện thuộc về team Thánh Thiên Tiên Vực

#ĐôThị #DịNăng #HậuCung #HọcĐường
#TopĐôThị #TruyệnFULL #KhôngThểBỏQua

-----------------------------------------------

Tần Dương năm nay vừa tròn mười chín, thuận lợi chọn vào trường Đại học Trung Hải, hy vọng có thể thành toàn ý nguyện của sư phó mình. Vừa tới nơi chưa thấy cảnh đẹp ở đâu, đã gặp ngay một toán cướp. Tần Dương hết va phải rắc rối này lại đụng chạm bất trắc kia, muốn cười khổ cho qua cũng chẳng còn mấy sức.

Nhưng đâu ai ngờ, chàng thiếu niên Tần Dương 16 tuổi đã bị Thiên cổ ẩn môn dứt khoát ném vào Long Tổ, 19 tuổi trở thành Long Tổ chân truyền. Đại học Trung Hải năm nay, nhất định sẽ có một phen náo loạn!

Cốt truyện không trang bức đánh mặt, nhưng mọi diễn biến đều liên tục và hợp logic.

Truyện đô thị - dị năng được xem như hấp dẫn chỉ xếp sau Ẩn Sát theo đánh giá của bài review tại Truyện Tiên Hiệp, Huyền Ảo.

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chí Tôn Đặc Công (Bản Dịch-Full)!

Đô Thị Truyện VIP
2566 chương
6724 View
Mở Mắt Thấy Thần Tài
2

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Astory.vn
1036 chương
6720 View
4
Ngôn Tình
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6059 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5658 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5316 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5219 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter