Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Tịch Chiếu Huề Phương Điện

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Tịch Chiếu Huề Phương Điện
  3. Chương : 28

Chương : 28

Ra khỏi biên giới, là sa mạc mênh mông vô bờ, gió lớn thổi qua liền như sóng biển nhấp nhô bất định.

Mộ Dung Nghi liếm đôi môi khô khốc, đem bình nước đưa vào xe ngựa cho Như Thần công chúa.

“Ta không khát, đệ cực khổ như vậy, đệ uống đi!” Như Thần vạn phần yêu thương nhìn Mộ Dung Nghi bị gió cát sa mạc hành hạ đến phờ phạc thấy rõ.

Nhiệt độ ban ngày ở sa mạc giống như thui người trên lửa, đến đêm lại lạnh như dưới hầm băng.

Buổi tối, bọn lính đi theo đoàn hòa thân ngồi quây quần trước đống lửa, Mộ Dung Nghi xoa xoa tay, thẫn thờ nhìn ánh lửa. Lúc này, một túi nước bỗng lắc lư trước mặt nó.

“Uống chút rượu sữa ngựa đi, không thì ban đêm sẽ lạnh hơn.”

Mộ Dung Nghi ngẩng đầu, ngất ngây một hồi, Lục ca của nó sau quá trình ăn bờ ngủ bụi như bao người nhưng mặt lại không lộ chút mỏi mệt, vẫn là nụ cười gió thoảng mây bay như bao lần.

“Sao huynh tỉnh quá vậy? Ở đây hầu như mọi người mệt đến ngồi còn ngủ được đó.” Mộ Dung Nghi ngước mắt lên.

“Vì họ ôm khư cái tâm tình bị bắt đi làm khổ sai nên tinh thần tuột dốc càng nhanh, mà ta, chỉ là đến đây để thưởng thức sa mạc cô yên, mênh mang hoang hoải, không có thâm cung lục viện tranh nhau đấu đá, vì sao không vui vẻ hưởng thụ?” Ánh mắt Phi Dật tìm về nơi xa, chẳng ai nắm bắt được.

Mộ Dung Nghi cảm giác được một cánh tay choàng qua người mình, kéo đầu mình nhẹ nhàng tựa lên đôi vai của người nọ.

Người đang ôm lấy sưởi ấm cho mình chính là Lục ca ư? Lục ca vẫn nhạo báng nó đấy ư? Trong giây lát chợt nhớ đến lễ hội săn bắn kia, môi Lục ca, lưỡi Lục ca, đầu ngón tay của Lục ca, chỉ thấy tim đập càng gấp, một luồng nhiệt tuôn xuống dưới bụng.

“Sao vậy?” Giọng nói của Phi Dật vang lên trên đỉnh đầu.

“Không… Không có gì đâu… Lục ca,” Mộ Dung Nghi dừng một chút, “Huynh sao lại tốt đột xuất vậy?”

“Ngủ đi.” Phi Dật cái gì cũng không trả lời, chỉ nhắm mắt lại.

Trải qua hành trình 2 ngày 1 đêm trên sa mạc, đám người Mộ Dung Nghi đến được Điền La, 3 ngày sau đặt chân đến đô thành.

Hôn lễ diễn ra vào ban đêm, Mộ Dung Nghi nhìn món quà đáp lễ là Như Thần bị chồng nàng ôm lấy, bước qua tấm thảm nỉ thẫm đỏ, bước qua đám người đang hò reo rộn rã, tiến vào phòng tân hôn, một giọt nước mắt không kềm được mà lặng lẽ trào ra.

“Sao thế? Ngươi là hoàng tử chứ có phải công chúa đâu, nước mắt đàn ông không dễ chảy.” Phi Dật cầm một chén rượu đi tới trước mặt nó.

“Lục ca không đi hưởng thụ ôn hương nhuyễn ngọc (*) đi lại chạy tới đây cười nhạo ta…. Mĩ nhân chốn này giống như cảnh sắc sa mạc vậy, cả đời thấy được chưa đến vài lần đâu.” Mộ Dung Nghi tức giận nói, dù sao ở đây cũng đâu phải hoàng cung, đâu sợ đắc tội tên Lục ca điên khùng kia.

“Em còn chưa trả lời câu hỏi của ta.” Tâm tình Phi Dật dường như một chút cũng không bị khí sắc của Mộ Dung Nghi phá hỏng.

“Ta nghĩ, tất cả những người bên cạnh đều lần lượt rời xa ta, bốn năm trước là Tiểu Vũ, bây giờ là Như Thần, sau này không chừng sẽ đến Mẫu Phi rồi cả Tiểu Lam tử cũng bỏ ta mà đi!” Mộ Dung Nghi nói một mạch, trừng mắt nhìn Phi Dật, “Ngươi vừa lòng chưa!”

“Ta sẽ không bỏ rơi em.” Mộ Dung Phi Dật cười, cầm chén rượu trở lại cùng đám mĩ nhân của hắn.

“Cái gì?”

Trong nháy mắt, nét mặt Phi Dật rất đỗi dịu dàng, giọng nói rất đỗi chân thành, khi hắn xoay người đi, Mộ Dung Nghi biết rằng bản thân vừa trải qua một giấc mơ, một giấc mơ nó không bao giờ muốn tỉnh.

Ngày thứ hai của hôn lễ, Mộ Dung Nghi nhìn về phía Như Thần, nàng ngồi trước bàn, hướng mắt về phía Cửu đệ của mình, không ngờ lại lộ ra ý cười hạnh phúc. Chồng của nàng dáng vẻ cục cằn, nhưng đối với nàng lại vô cùng mềm mỏng. Như Thần nói với Mộ Dung Nghi, nàng tuy rằng sau này không còn cơ hội trở lại quê nhà, chứ đừng nói là gặp lại em trai, nhưng trực giác đã mách bảo rằng, nàng không gả nhầm người.

Lúc chia tay, Mộ Dung Nghi thấy thứ đang treo trên tường kia chính là con diều mà nó đích thân làm tặng Như Thần.

“Cửu đệ à, trong lòng ta chỉ có con diều đó mới thật sự là quà cưới thôi.” Nàng công chúa này tại chốn thâm cung chịu bao khinh nhờn, vậy mà nơi chốn xứ xa lại tươi cười như hoa. Trong giây lát, Mộ Dung Nghi chợt thấy an lòng.

Đoàn đưa dâu 7 ngày sau trở về, khi đi, Mộ Dung Nghi vẫy chào thành lâu như âm thầm nói “Bảo trọng.”

Lúc mọi người lần thứ 2 đối mặt với sa mạc, không ít người bắt đầu thở dài, ngược lại Mộ Dung Nghi lại hô to “Mọi người cố lên! Qua cửa này nữa thì chúng ta về đến nhà rồi!”

“Này nhà quê, phấn khích quá vậy?” Phi Dật cười theo sau Mộ Dung Nghi.

“Lục ca,” Mộ Dung Nghi xoay người, cười xấu xa, “Huynh có phát hiện là trước mặt người khác huynh vô cùng thích trêu ta nhà quê, chế giễu ta chỉ mong sau ta ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, nhưng mà lúc không có ai, thì lại… là người khác? Huynh có phải là bị bệnh lâu năm mà giấu không?”

Mặt Mộ Dung Phi Dật đanh lại, Mộ Dung Nghi trong lòng thầm gào lên nguy to, sau đó Phi Dật xuống ngựa, thay lạc đà, giương roi lên, kéo theo một màn cát bụi mịt mù, Mộ Dung Nghi tiện thể nhai thấy một miệng toàn cát.

Phải rồi, ta bị bệnh, Mộ Dung Phi Dật thoáng nhìn trời, bệnh của ta chính là đem em chôn vào tim.

Rong ruổi trên sa mạc suốt một ngày đêm, mọi người đều có chút uể oải, nghĩ lại chỉ cần một ngày đường nữa thôi là có thể uống nước mát quê nhà, ăn trái cây mọng nước, trong lòng liền khấp khởi.

Bỗng nhiên, phía trước một đội nhân mã chạy tới, Mộ Dung Nghi chồm người nhìn ra xa, bỗng nhiên một mũi tên lao vun vút về hướng này, một thị vệ ngã xuống.

Mọi người đều ngỡ ngàng.

“Xếp thành hàng! Rút kiếm! Chúng ta đang bị tập kích!” Giọng Phi Dật đập tan sự im lặng, mọi người đều giật mình, bên tai Mộ Dung Nghi đều là tiếng kiếm tuốt ra khỏi vỏ.

Đám người đó là ai?

“Qua đây!” Phi Dật lôi Mộ Dung Nghi từ trên lạc đà xuống, kéo về phía sau.

Một giây sau lại có vài mũi tên phóng tới, Phi Dật khéo léo ngăn lại, sau đó giương cung, gần như không cần nhắm liền bắn đi, trong đoàn người của địch ngay lập tức có vài tên ngã xuống.

“Chúng cưỡi ngựa, xem ra đã mai phục từ lâu!”

(*) Ôn hương nhuyễn ngọc: ý chỉ thân thể người phụ nữ, da thịt trơn mịn thơm tho.

Bình luận

Top truyện hay
Chí tôn đặc công
1

Chí tôn đặc công

Truyện thuộc về team Thánh Thiên Tiên Vực

#ĐôThị #DịNăng #HậuCung #HọcĐường
#TopĐôThị #TruyệnFULL #KhôngThểBỏQua

-----------------------------------------------

Tần Dương năm nay vừa tròn mười chín, thuận lợi chọn vào trường Đại học Trung Hải, hy vọng có thể thành toàn ý nguyện của sư phó mình. Vừa tới nơi chưa thấy cảnh đẹp ở đâu, đã gặp ngay một toán cướp. Tần Dương hết va phải rắc rối này lại đụng chạm bất trắc kia, muốn cười khổ cho qua cũng chẳng còn mấy sức.

Nhưng đâu ai ngờ, chàng thiếu niên Tần Dương 16 tuổi đã bị Thiên cổ ẩn môn dứt khoát ném vào Long Tổ, 19 tuổi trở thành Long Tổ chân truyền. Đại học Trung Hải năm nay, nhất định sẽ có một phen náo loạn!

Cốt truyện không trang bức đánh mặt, nhưng mọi diễn biến đều liên tục và hợp logic.

Truyện đô thị - dị năng được xem như hấp dẫn chỉ xếp sau Ẩn Sát theo đánh giá của bài review tại Truyện Tiên Hiệp, Huyền Ảo.

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chí Tôn Đặc Công (Bản Dịch-Full)!

Đô Thị Truyện VIP
2566 chương
6719 View
Mở Mắt Thấy Thần Tài
2

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Astory.vn
1036 chương
6718 View
4
Ngôn Tình
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6058 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5658 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5316 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5218 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter