Chương 174 : Tư Đồ Hôi
Tàng Thư Lâu của Nam Môn thị tộc cũng không lớn lắm, từ trên xuống dưới chỉ có ba tầng, diện tích trải dài chưa tới trăm phương. Tàng thư điển tịch ở trong đó cũng được coi là đầy đủ, ít nhất là những loại sách phổ biến có thể mua được ở phường thị, nơi này đều có hết.
Bạch Mộc Trần trên danh nghĩa là quản lý Tàng Thư Lâu, nhưng những chuyện lớn nhỏ đều đã được an bài người đi xử lý, mà Bạch Mộc Trần chẳng qua là một “người rảnh rỗi” ở lại nơi đó mà thôi.
Tư Đồ Hôi chính là một Tiên nô của Tàng Thư Lâu trong Nam Môn thị tộc, thực lực cũng là Tán Tiên một kiếp, tuổi cũng tầm trung, nhưng nhìn bộ dạng bên ngoài lại có vẻ già hơn so với tuổi. Bình thường, nhiệm vụ của hắn chính là sắp xếp lại thư tịch, quét dọn và xử lý một số việc vặt ở Thư Lâu, cuộc sống trôi qua cũng coi như không tồi. Nhất là khi công pháp để Tán tiên tu luyện tràn lan trong Tiên giới, Tán Tiên cũng không phải hoàn toàn vô dụng, giá trị cũng dần được nâng cao, đãi ngộ cũng khá hơn rất nhiều, tối thiểu cũng không bị người khác tùy ý đánh giết nữa.
. . . . .
Mà điều duy nhất để cho Tư Đồ Hôi tiếc nuối, chính là điều kiện cần thiết để có thể tu hành công pháp của Tán tiên vô cùng hà khắc, cần có Tiên chủng làm vật thay thế, Tán tiên bình thường sao có thể đạt được thứ này. Chuyện này chẳng khác gì rơi từ trên mây xuống đất, sao tránh khỏi tâm trạng thất vọng.
Đối với việc Bạch Mộc Trần ở lại Thư Lâu, bên ngoài Tư Đồ Hôi cũng chẳng tỏ thái độ gì, nhưng trong lòng cũng có thành kiến.
Nhớ ngày đó, hắn phải tu luyện vất vả mấy trăm năm , mới có thể thoát khỏi cảnh khổ cực ngày ngày trông coi linh điền. Mà người ta chỉ mới tấn cấp làm Tán tiên một kiếp, lại được Gia chủ ưu ái, trực tiếp chuyển từ Nam Viện sang Tàng Thư Lâu, làm sao để hắn chấp nhận cho được?
Được rồi! Chuyện này cũng tạm bỏ qua, dù sao đều là Tiên nô, thân phận cũng chẳng thể cao quý hơn ai… Nhưng mà, đối phương lại chẳng hề quan tâm tới mọi chuyện trong Thư Lâu, suốt ngày nhốt mình trong thư phòng bày đặt nghiên cứu một đống tiên phù vô dụng, mọi chuyện cần thiết đều để một mình hắn gánh vác.
Tư Đồ Hôi vốn đã nản chí buồn bực, cũng bắt đầu oán thán Bạch Mộc Trần, nếu chẳng phải Gia chủ tự mình ra lệnh không được quấy nhiễu, hắn đã hung hăng chất vấn đối phương rồi.
Đúng vậy, chỉ có thể chất vấn.
Bạch Mộc Trần là người mà Gia chủ ưu ái , Tư Đồ Hôi nghe nói đối phương còn có ơn cứu mạng mấy vị thiếu gia. Tư Đồ Hôi dù có ngàn vạn lá gan, hắn cũng không dám đánh chửi đối phương. Huống chi, hắn có thể khẳng định chắc chắn, nếu hai người động thủ, kẻ nằm xuống chắc chắn là bản thân hắn.
Trên thực tế, khi thấy Bạch Mộc Trần đánh trọng thương đám con cháu trong thị tộc, Tư Đồ Hôi đã hoàn toàn bỏ qua ý niệm động thủ rồi. Trong đám con cháu của thị tộc kia, không ít người là Thất phẩm Chân Tiên, hơn nữa còn có cả Bát phẩm Chân Tiên, nhưng tất cả đều bị Bạch Mộc Trần dùng một chiêu đánh gục. Nghĩ lại tình hình khi đó, Tư Đồ Hôi cảm thấy mình hết sức may mắn, nếu hắn không kiềm chế được mà ra tay đánh người, hậu quả thê thảm chắc cũng chẳng kém đám con cháu trong thị tộc là bao.
Từ đó về sau, Tư Đồ Hôi cũng không còn cảm giác không cam lòng, chỉ chuyên tâm yên lặng làm việc của mình.
Cuộc sống trôi qua cũng rất bình thản, Bạch Mộc Trần cũng không gây ra trở ngại gì cho Tư Đồ Hôi, Tư Đồ Hôi cũng chẳng có lý do gì để tới quấy rầy Bạch Mộc Trần, hai người vẫn duy trì trạng thái cân bằng, không ai ảnh hưởng tới ai.
Cho đến một ngày cách đây nửa năm, Tư Đồ Hôi phát hiện Bạch Mộc Trần có một bí mật.
Tư Đồ Hôi là một người cẩn thận chu đáo, cũng vì tính cách đó, hắn mới có thể được đưa tới Tàng Thư Lâu để xử lý việc vặt. Nếu không có việc gì, cứ cách một thời gian hắn lại đem giá sách sắp xếp gọn ghẽ lại một lần, hoặc là rảnh rỗi thì đọc sách, coi như thú vui tiêu khiển, dù sao Tán tiên cũng không thể tu luyện, có rất nhiều thời gian chẳng biết làm gì.
Bất quá, trong một lần chỉnh sửa lại thư tịch, Tư Đồ Hôi tình cờ phát hiện trong mấy bộ điển tịch dường như ghi chú thêm không ít nội dung, có khi là chú giải, có khi là sửa chữa…Nếu chỉ là một hai bộ điển tịch thì cũng chẳng có gì, nhưng mà những nội dung này ghi đầy trong các loại điển tịch căn bản về tiên đạo ngũ nghệ.
Loại điển tịch này chỉ có Bạch Mộc Trần đã xem qua, những người khác đối với thứ này chẳng hề có chút hứng thú. Nói cách khác, chú giải và sửa chữa là do Bạch Mộc Trần lưu lại, dường như hắn đã nghiên cứu toàn bộ điển tịch về tiên đạo ngũ nghệ.
Chuyện này thật khó tưởng tượng, chỉ là một Tiên nô, lại có thể nghiên cứu qua tiên đạo ngũ nghệ, hơn nữa còn chú giải không ít nội dung, chứng tỏ kiến thức của hắn về vấn đề này vô cùng uyên bác.
Trong lòng tràn ngập nghi ngờ và tò mò, Tư Đồ Hôi bắt đầu chú ý từng hành vi của Bạch Mộc Trần.
Song càng âm thầm quan sát, hắn lại càng cảm thấy Bạch Mộc Trần này là người vô cùng khó lường. Đối phương cả ngày nhốt mình trong thư phòng, ngoại trừ đọc rất nhiều điển tịch, thời gian còn lại dùng để nghiên cứu cách luyện chế tiên phù, chẳng thấy giây phút nghỉ ngơi nào, phảng phất như chưa bao giờ mệt mỏi.
Tư Đồ Hôi cũng là Tán tiên, hơn nữa còn là Tán tiên một kiếp, cho nên hắn hiểu thấu được sự đau khổ của Tán tiên. Bởi vì không thể tu luyện, cho nên mỗi lần Tán tiên tiêu hao tâm lực, cần có một thời gian dài để khôi phục lại. Nhưng Bạch Mộc Trần chẳng hề nghỉ ngơi, nhưng tinh thần vẫn sảng khoái hoạt bát vô cùng.
Chuyện này đồng nghĩa như thế nào? Đồng nghĩa với việc Bạch Mộc Trần chẳng cần nghỉ ngơi, hắn vẫn có thể tu luyện khôi phục thể lực của mình.
Không sai, bí mật mà Tư Đồ Hôi phát hiện, chính là Bạch Mộc Trần có thể tu luyện, thậm chí tu luyện chẳng khác gì so với tiên sĩ chính thống, chuyện này thật quá hoang đường. Tư Đồ Hôi nếu đem bí mật này nói cho đám Tiên nô khác của Nam Môn thị tộc, chắc chắn bọn hắn sẽ nhìn đối phương với ánh mắt vô cùng khinh bỉ.
Không phải là Tán tiên cần dùng Tiên chủng thay thế mới có thể tu luyện hay sao? Tại sao Bạch Mộc Trần lại có thể? Chẳng lẽ hắn thực sự có được Tiên chủng ư?
Tư Đồ Hôi có ý nghĩ như vậy, ngay cả chính mình cũng chẳng thể nào tin. Tiên chủng là thứ gì chứ, đâu giống như củ cải trắng bán đầy đường, ít nhất phải là Thiên Tiên tu sĩ trở lên mới có thể ngưng tụ ra Tiên chủng, chỉ là một Tiên nô, lấy đâu ra đồ vật trân quý như thế?
Nhưng sự thật hiển hiện ngay trước mắt, nếu không có Tiên chủng, Bạch Mộc Trần có thể tu luyện được sao, chẳng lẽ còn có phương pháp tu luyện khác?
Tư Đồ Hôi nhiều lần muốn trực tiếp hỏi rõ nguyên nhân từ Bạch Mộc Trần, nhưng sợ đối phương giận dữ, nhiều lần do dự, cuối cùng cũng không dám mở miệng.
. . . . .
"Tư Đồ huynh, ngươi đang suy nghĩ gì thế?"
Bạch Mộc Trần không biết đã ra khỏi thư phòng lúc nào, đi tới trước mặt của Tư Đồ Hôi, thấy người này giống như đang thất thần suy nghĩ, không thấy Bạch Mộc Trần xuất hiện.
“Ách! A…. Thì ra là Bạch huynh sao, sao huynh lại ra ngoài sớm thế?”
Tư Đồ Hôi có vẻ thất thố trả lời qua loa môt tiếng, hiển nhiên không nghĩ Bạch Mộc Trần sẽ đi ra ngoài. Bình thường Bạch Mộc Trần vào trong thư phòng, không phải mười ngày nửa tháng sẽ không ra ngoài, nhưng lần này mới có ba ngày, đối phương lại thay đổi thói quen cũ, làm Tư Đồ Hôi chưa kịp thích ứng. Vì vậy, hắn không thể làm gì khác nhìn Bạch Mộc Trần cười cười xấu hổ.
“Gặp phải chút vấn đề phức tạp, trong lòng cảm thấy hơi phiền muộn, nên ta muốn ra ngoài đi lại một chút.”
“A, vậy… vậy ta không quấy rầy Bạch huynh nữa.”
Tư Đồ Hôi thái độ như muốn nói lại thôi, làm cho Bạch Mộc Trần không khỏi nhíu mày: “Tư Đồ huynh, ngươi có chuyện gì muốn nói sao?”
Tư Đồ Hôi khẽ ngẩn ra, ấp úng nói: “Bạch huynh không cần nghỉ ngơi một chút hay sao?”
“Nghỉ ngơi?”
Bạch Mộc Trần cũng ngẩn người, suy tư một chút, nhất thời hiểu được ý tứ trong lời nói của đối phương: “Tư Đồ huynh muốn hỏi tại sao ta có thể tu luyện ư?”
“A! A… Phải.”
Nghe thấy Bạch Mộc Trần nói thẳng ra như vậy, Tư Đồ Hôi chẳng biết nói gì cho đúng, nặng nền gật đầu một cái, ánh mắt chờ đợi nhìn đối phương.
Chỉ nghe Bạch Mộc Trần lãnh đạm nói: “Thực chẳng dám giấu diếm, Bạch mỗ từng nhận được kỳ ngộ, lấy được một viên Tiên chủng, cho nên mới có thể tu luyện được.”
.
Tư Đồ Hôi kinh ngạc nhìn về phía Bạch Mộc Trần, cũng chẳng nói nên lời.
Chẳng trách đối phương được Gia chủ coi trọng như thế, thì ra người ta chẳng phải Tán tiên bình thường.
Trong lòng hâm mộ cộng thêm vài phần thất vọng, hai người hàn huyên mấy câu, sau đó Bạch Mộc Trần đi tới giá sách chứa những điển tịch về tiên phù.
Thần Hào Theo Giả Phú Hào Bắt Đầu Hay đấy! Đừng nhảy! Nhảy lại k out được đâu! Cơ mà Ác Ma ghé qua để phong sát cvt /denm HVT Sự Kiện Hào Khí Lạc Hồng