Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Vạn Giới Pháp Thần

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Vạn Giới Pháp Thần
  3. Chương : 236

Chương : 236

…..

Không khí xung quanh quá tĩnh lặng, cộng thêm cái mùi thơm không nên xuất hiện trong hoàn cảnh này, khiến Ambrose nhớ tới một số loài cây ăn thịt người như cây nắp ấm, cây bắt ruồi Dionaea,...

Mấy cây này thường tiết ra các mùi hương để dụ những con vật xấu số bay vào bên trong nó, rồi sẽ bị nó phân hủy hoàn toàn…

Nghe có vẻ giống với tình hình của Ambrose và Helios hiện tại, hai người cũng đang bay và không biết phía trước, trong lớp sương mù kia có gì… và bụng của Ambrose đang sôi nên vì đói, rất lạ, cậu vừa mới ăn sáng cách đây một tiếng xong.

Đột nhiên, một tiếng sóng biển vỗ vào nhau rầm rầm vang nên… biển tại sao lại động vào lúc này, Ambrose tự hỏi. Rồi cậu nghe thấy tiếng róc rách như nước đang chảy xuống từ một bàn tay đang nổi lên khỏi mặt nước, như khi còn nhỏ cậu nghịch nước khi tắm trong bồn.

“Helios, khanh có thấy cái mùi kia ngày càng nồng nặc hơn phải không?” Ambrose hỏi, nói thế còn nhẹ, Ambrose thấy cái mùi này như phả vào mặt cậu vậy.

“Vâng, thần cùng nghĩ thế… theo thần, chúng ta nên rời khỏi đây trước thì hơn?”

“Nhưng mà ta vẫn đang bay với tốc độ tối đa rồi.” Ambrose không hiểu hỏi.

“Đúng là vậy, nhưng khi thiết kế, các kỹ sư đã đặc biệt chế tạo một cái nút màu đỏ tốc biến trong trường hợp khẩn cấp.”

Helios đại hiền giả vừa nói xong, thì trước mặt bọn họ xuất hiện một bức tường đen xì chặn đường… và bức tường này dường như đang chuyển động ép hai người lùi lại phía sau.

“Kia là cái gì?” Ambrose hỏi, cậu nheo mắt lại điều chỉnh đồng tử sao cho nhìn rõ nhất.

Bức tường ngày càng gần, và Ambrose thấy trên nó có treo lơ lửng mấy con quái vật đã chết, có cả xương nữa, và các thi thể đang mục rữa.

Có điều, không thấy mùi hôi thối nào cả, chỉ toàn cái mùi thơm phức vừa nãy. Lại nhìn thêm một lúc nữa, cậu thấy một con cá răng cưa đang vẫy vùng muốn thoát khỏi thứ gì đó nhưng không thể được… Ambrose không thấy rõ nó là gì nhưng…

“Xèo xèo…”

Một tiếng xé gió vang lên bên tay cậu, ngay sau đó, cậu cảm thấy chân của mình đang bị một thứ gì đó nhầy nhụa báo vào, và kéo cậu tới bức tường phía trước.

Ambrose thấy thế vội vàng đưa chân đá ra như muôn thoát khỏi cái thứ nhầy nhụa, đồng thời cậu nói:

“Helios, lùi lại… có thứ gì muốn kéo ta về phía trước…”

Không chờ Ambrose nói xong, Helios Đại hiền giả đã bay lùi lại, nhưng không được bao lâu thì ông lại dùng lại…

“Chuyện gì vậy…?” Ambrose không còn cách nào khác phải cầm thanh Lleaud ra chém đứt cái thứ nhầy nhụa… cậu nói.

“Thưa bệ hạ, chúng ta có vẻ bị rơi vào trong một cái bẫy khổng lồ rồi…” Helios giọng bất đắc dĩ nói.

Ambrose nghe vậy quay đầu lại, phía sau cậu cũng có một bức tường y hệt phía trước, không chỉ vậy, cả bên phải, bên trái, bốn phương tám hướng đều có…

“Chuyện này…” Ambrose rút cây đũa thần ra nói:



“Lumos Maxima.” (ND - Siêu phát quang)

Một quả cầu ánh sáng cực sáng từ đầu đũa phép xuất hiện và bay lên không trung, Ambrose điều khiển khiến nó lơ lửng trên đầu cậu mười mét…

Khung cảnh xung quanh được chiếu sáng hoàn toàn, lớp sương mù dày đặc đã biến đi đâu mất rồi… xung quanh cậu… nhưng bức tường… không phải nói nó giống như những cánh hoa hơn..

Những cánh hoa này đang từ từ khép lại, giống hệt một đoạn phim ghi lại cảnh hoa nở được tua ngược lại. Một, hai,... mười, hai mươi… có tới hàng trăm cánh hoa.

“Lumos Maxima Infrared.” (ND - Siêu hồng ngoại phát quang)

Một quả cầu ánh sáng khác lại được Ambrose phóng lên, thay vì màu trắng, nó lại mang những tia sáng màu đỏ…

Ngay lập tức, xung quanh Ambrose không còn là những hoa xinh đẹp nữa… mà là một con quái vật.

Những cánh hoa giò nổi lên vô vố đường gân xanh lá cây như những mạch máu, Ambrose có thể thấy từng dòng chất lỏng chảy trong chúng

Và giờ, cậu thấy thứ nhầy nhụa bám vào chân cậu là gì rồi… đó là một cái xúc tua… không rất nhiều… hàng trăm nhìn cái xúc tua đang vẹo vọ trong không khí, thêm hàng trăng nhìn cái nữa đang từng bước xẻ xịt những con quái vật bị chúng bắt lấy.

Ambrose có thể thấy từng dòng dung dịch bị hút khỏi thân thể con quái vật xấu xí… Có lẽ cậu đã lọt vào trong một bông hoa ăn thịt khổng lồ.

==== Chuyển cảnh ====

Trở lại với Lucy mọi người, Caspian đang làm công tác tư tưởng lần cuối, trước khi bọn họ tiến vào bên trong hòn đảo Bóng tối. Nhìn khuôn mặt có phần sợ hãi, nhưng phần nhiều hơn là sự dũng cảm, sự kiên cường… Caspian cao giọng nói:

“Dù cho chuyên gì có xảy ra, thì mỗi linh hồn đang đứng trước mặt của ta đây đều thuộc về thủy thủ trên con tàu Dawn Treader này… mãi mãi.”

“Ta đã cùng nhau đối mặt với những lỗi bất đồng, nhưng sự nguy hiểm… cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua nó một lần nữa…”

“Và giờ, không phải lúc sợ hãi hoặc bị cám dỗ… Hay mạnh mẽ lên, những chiến binh Narnia… Không được bỏ cuộc dù bất kỳ lý do gì.”

“Thế giới của chúng ta, mạng sống của những người dân Narnia, người thân, bạn bè của các ngươi phụ thuộc vào cuộc chiến trước mặt…”

“Hãy nghĩ tới những linh hồn mất tích đang chờ chúng ta giải cứu…”

Caspian ngừng một lúc để quan sát các thủy thủ của mình, rồi cậu nói tiếp:

“Hãy nghĩ tới Alan, hay nghĩ tới Narnia…”

Bên dưới, mọi người ánh mắt đều nghiêm túc, khuôn mặt đầy vẻ kiên quyết, bọn họ đã sẵn sàng đối mặt với bất kì thứ gì trong lớp sương mù đằng kia, ngay khi vua của họ kết thúc bài diễn văn, tất cả đồng thanh hét lên:

“For Narnia…”

“Vì Narnia…” xN

….

Sĩ khí được dâng cao nhất có thể, tất cả tay nắm chặt vũ khí, ánh mắt nhìn về phía trước, cuối cùng bọn họ đã tiến nhập vào bên trong lớp sương mù.

Sau đó, Caspian hạ lệnh thắp đèn, vì bên trong quá tối… mọi thứ trước mặt chỉ là mấy thứ lờ mờ, âm u, ma mị…

Rất nhanh thử thách đầu tiên của bọn họ xuất hiện, nếu Ambrose ở đây, chắc chắn câu ta sẽ chết sặc vì cái mùi của Cái ác vô cùng nồng đậm.

Đến tận người phàm mắt thịt như Lucy bọn người cũng có thể thấy rõ những làn khói xanh lè lờ mờ bay khắp nơi… không khí văng vẳng đâu đó tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng la ó đau khổ… nhưng tiếng động khiến người can đảm nhất cũng phải nổi da gà vì sợ.

Mấy làn khói này như như những con ma chơi bay lập lòe xung quanh con tàu, rồi nó chui vào từng ngóc ngách bên trong Dawn Treader, chạm vào từng thủy thủ… Nó khuếch đại cái mong muốn, cái dục vọng mà con người muốn nhất…

Nhiều thủy thủ bắt đầu xuất hiện ảo giác, bọn họ hoặc sợ hãi lùi lại, hoặc xông lên chém tới tấp vào trong không khí… tình huống bắt đầu mất kiểm soát.

Đầu tiên là Rhince, anh ta điên cuồng lao tới ôm lấy cái cột buồm, cả người ông ngừng vặn vẹo như một vũ công múa cột, trong miệng lẩm bẩm liên tục:

“Helena… là em ư…”

“Helena.”

“Đừng bỏ đi… Ahhh.”

Dù sao Rhince vốn chỉ là một thợ làm vườn, nên bị ảnh hưởng nhiều nhất cũng là phải, nhưng...

Ngay cả Caspian ánh mắt bắt đầu mung lung, hai tay cậu ta cố che tai mình lại như không muốn nghe điều gì đó kinh khủng lắm.

Caspian nghe thấy gì, đó là một giọng nói quen thuộc, những kí ức nhạt nhòa của thủa ấu thơ chợt hiện… và cả nhưng thứ không có trong ký ức của anh nữa…

Miraz và vợ của ông ta ta đang điên cuồng cười trong khi một tay của họ nắm lấy cái đầu của rướm máu của cha cậu… thật kinh khủng... cậu có thể nghe rõ tiềng từng giọt máu tí tách rơi...

Vấn đề là cái đầu còn không chết mà ánh mắt của nó như con dao sắc nhọn nhất đâm thẳng vào tinh thần Caspian, nó nói:

“Mày thật khiến tao thất vọng Caspian… mày là nỗi hổ thẹn của toàn bộ dòng dõi Caspian… Mày cho rằng mày là con trai tao chăng…”

“Và mày cố tỏ ra mình là một vị vua… trong khi thần dân của mày, đồng bào của mày những người Telmarine đã từ bỏ mày rời đi…”

“Không… ngươi không phải cha ta..>” Caspian ôm đầu nói…

“Con trai ngu ngốc của ta, sao con không đối diện với sự thực này… con bây giờ chỉ là một vị vua bù nhìn do một con sư tử dị hợm biết nói lập nên… nhưng thần dân chân chính của con… những người Telarmine đã rời khỏi con rồi…”

Giọng nói bỗng nhiên đổi giọng, trở lên dịu dàng hơn, nhưng lời nói của nó không dịu dàng một chút nào.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6702 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6671 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6049 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5652 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5296 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5202 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter