Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Yêu Đương Trong Trò Chơi Chạy Trốn

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Yêu Đương Trong Trò Chơi Chạy Trốn
  3. Chương 13: Mỹ Vị

Chương 13: Mỹ Vị

Edit: Tiểu Bỉ Ngạn

Nội thất chủ trạch được trang trí lộng lẫy, cho dù lâu ngày rồi không có người ở nhưng trang trí bên trong cũng không bởi vì không được tu sửa mà phai màu. Có thể nhìn ra được chút chi tiết kỳ lạ.

Khám Thâm vừa bước vào cửa cổ khắc hoa văn, đèn chùm thủy tinh trong sảnh chính đột nhiên sáng lên, đèn treo trên hành lang cũng phảng phất như nhận được mệnh lệnh của chủ nhân, từng ngọn từng ngọn chiếu ra ánh sáng mờ ảo màu vàng.

Khám Thâm còn nhớ rõ năm đó lần đầu tiên hắn đến chủ trạch chỉ mới năm tuổi, bị cưỡng ép từ bên cạnh cha mẹ mang đến trước mặt chủ trang viên tiền nhiệm.

Lúc ấy lão già kia đã hơn sáu mươi tuổi, một đầu tóc hoa râm, chống một cây gậy, văn minh âu phục giày da, bề ngoài thoạt nhìn giống như một quý ông.

—— Cũng chỉ là "thoạt nhìn" mà thôi.

Khám Thâm vẫn nhớ rõ khi ông ta nhìn chằm chằm mình, ánh mắt âm trầm như muốn đâm thủng hắn, khiến người ta không rét mà run.

Ông ta nhìn hắn, từ từ và nặng nề mở miệng: "Đứa trẻ này, không giống Sa Sa."

Quản gia bên cạnh hắn hơi khom người: "Lão gia, ngài nhìn kỹ một chút, mặt mày của nó vẫn có vài phần tương tự tiểu thư."

Cậu bé trước mắt có một đôi lông mày anh tuấn, đôi mắt màu xanh lam giống như một hồ nước sâu. Ngay cả khi đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ, bị một vài người lạ bình luận đủ điều, trong mắt cậu cũng không thấy chút kinh hoảng nào: "Ông là ai? Bố mẹ tôi đâu?".

Lão gia nhìn bộ dáng này của hắn không biết nghĩ tới cái gì, chán ghét nhíu nhíu mày: "Thật sự là không lễ phép, ngươi nói chuyện với người lớn như vậy ư?"

Lão quay đầu oán giận với quản gia: "Đều là do cái lũ thấp kém dạy dỗ, có cha thì phải có con, bộ dáng không hiểu lễ nghĩa này giống như cái tên kia..."

Khám Thâm đã bẩm sinh thông minh hơn người, tuy rằng chỉ mới năm tuổi nhưng đã có thể hiểu rõ lý lẽ. Hiểu người biết ta, hắn nghe ra người trước mắt này đang bôi nhọ cha của hắn, không khỏi phản bác nói: "Ông nói xấu người khác sau lưng, ông cùng với lũ thấp kém trong miệng ông không khác đâu!"

"Cái gì?!" Có lẽ là đã lâu không có ai dám trực tiếp phản bác mình, lão đầu tiên là sửng sốt, sau đó tức giận nói: "Ta nhìn không ra. Ngươi còn rất nhỏ nhưng lại có cái độc mồm độc miệng!"

"Lão Triệu." Hắn trầm giọng phân phó, "Dẫn nó vào phòng giam, cho nó tự mình kiểm điểm một chút, ít nhất phải để cho nó hiểu được lễ phép cơ bản."

_____

Hồi ức lần này dừng lại ở chỗ này, ấn tượng cuối cùng của Khám Thâm đối với chủ trạch, chính là ánh đèn sáng sủa, cùng với ánh trăng trong vắt ẩn giấu trong tầng mây. Sau đó nhớ lại, sở dĩ hắn đối với tấm ảnh kia lại có ấn tượng sâu sắc là do trong tiềm thức của hắn chống lại bóng tối và khao khát ánh sáng.

Bởi vì sau đó, hắn đã bị nhốt vào trong căn phòng đen bức bách, trong phòng không thấy một tia sáng, cũng yên tĩnh đến đáng sợ. m thanh duy nhất hắn có thể nghe chỉ là hô hấp của chính mình. Hoàn cảnh như vậy đủ để bức điên một người trưởng thành tâm trí hoàn hảo rồi, huống chi chỉ là một tiểu hài tử chỉ mới năm tuổi?

Nhưng bọn họ ngược lại chưa từng bỏ đói hắn, quản gia sẽ đúng giờ đưa tới ba bữa một ngày. Trước khi giao đồ ăn, anh ta sẽ đứng ở cửa, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Thiếu gia, ngài có biết sai không?"

Khám Thâm không trả lời, hắn là một đứa trẻ thông minh, tự nhiên biết chỉ cần chịu nhận lỗi thì sẽ được thả ra ngoài. Nhưng mà mỗi khi quản gia hỏi như vậy, hắn đều gắt gao ngậm miệng, không phát ra một chút thanh âm nào.

Hắn cũng không cảm thấy mình sai, ngược lại là bọn họ ỷ thế hiếp người, đem hắn nhốt ở chỗ này muốn dùng hắc ám cùng cô độc làm cho hắn khuất phục.

Nếu mạnh hơn, bọn họ còn có thể buộc hắn phải cúi đầu nhận sai sao? Có lẽ từ khi đó, mầm mống muốn đoạt quyền được gieo vào lòng hắn?

Khám Thâm nhớ tới sự bướng bỉnh và ngây thơ của mình khi còn bé, không khỏi bật cười.

Vừa vặn Hạ Nặc không biết mơ thấy cái gì, hàm hồ lẩm bẩm trong miệng. Khám Thâm cúi đầu lại gần nghe, một thứ ấm áp mềm mại đột nhiên ngậm lấy lỗ tai của hắn, còn nhẹ nhàng cắn một cái. Khám Thâm cả người chấn động, thiếu chút nữa đem thiếu niên trong ngực đẩy ngã xuống, sau khi phản ứng lại được lập tức siết chặt cánh tay.

Đồng thời hắn cũng nghe rõ thiếu niên rốt cuộc đang nói cái gì, cậu nói: "Tai heo...không ngon..."

"......"

Trong lòng Khám Thâm rối bời, lỗ tai hắn đỏ bừng, trên còn mang theo vết răng cùng với vết nước ám muội. Hắn ngơ ngác đứng ở nơi đó, trên mặt bởi vì khiếp sợ mà trở nên trống rỗng, chính vì thế mà vết ửng đỏ chậm rãi lan lên hai má càng có vẻ đặc biệt rõ ràng.

Hạ Nặc đang ngủ say, cậu mơ thấy trước mắt xuất hiện một bàn thức ăn ngon đang tản ra hương thơm mê người. Cậu nhịn không được cầm lấy dao nĩa, hướng heo sữa nướng gần cậu nhất phát động tiến công.

Thực ra cậu biết mình đang nằm mơ, vì thực tế gia đình cậu chắc chắn sẽ không cho anh ăn những món ăn ngon nhưng "không tốt cho sức khỏe" này. Vì đang trong mơ nên cậu không cần tự kiềm chế, cắn một cái vào cái tai heo vàng trước mặt.

Lạ thật...sao không có mùi vị?

Hạ Nặc dùng lưỡi liếm nó và xác nhận lại lần nữa - nó thực sự không có mùi vị!

Như này là như thế nào...

Cậu thất vọng thở dài, cuối cùng mơ thấy một bàn đồ ăn ngon chưa ăn được mà lại phát hiện ra chúng vô vị.

"Mình thực sự muốn ăn..." Cậu lẩm bẩm một mình khi nhìn vào một bàn lớn đồ ăn ngon.

"Ngươi muốn ăn gì?" Một giọng nói trầm ấm quen thuộc đột nhiên vang lên bên tai cậu.

Mặc dù nghe rất quen tai nhưng Hạ Nặc cũng không nhớ được mình đã nghe ở đâu. Nhưng vì có người hỏi, cậu liền thẳng thắn trả lời: "Ừm... Tôi muốn ăn heo sữa quay..."

Cậu vẫn bị ám ảnh bởi chiếc tai lợn không có mùi vị gì trong miệng.

"..."

Sau khi nhận được câu trả lời này, Khám Thâm im lặng một lúc, hắn đang nghĩ mình phải đi tìm một con heo sữa ở đâu trong trang viên này!?

Khám Thâm – người luôn cảm thấy rằng mặc dù mình không phải là người toàn năng, nhưng về cơ bản thì không có gì trên thế giới này có thể cản trở được hắn.

Nhưng cảm giác quan tâm đến người khác và bị ảnh hưởng bởi mọi hành động của họ dường như không có khó chịu? Ngược lại, trong lòng lại tràn ngập hương vị ngọt ngào chỉ vì tưởng tượng ra chuyện cậu sẽ có bất ngờ gì khi thấy ước nguyện được thực hiện.

Có lẽ, não của hắn thực sự hỏng rồi?

Bình luận

Top truyện hay
Chí tôn đặc công
1

Chí tôn đặc công

Truyện thuộc về team Thánh Thiên Tiên Vực

#ĐôThị #DịNăng #HậuCung #HọcĐường
#TopĐôThị #TruyệnFULL #KhôngThểBỏQua

-----------------------------------------------

Tần Dương năm nay vừa tròn mười chín, thuận lợi chọn vào trường Đại học Trung Hải, hy vọng có thể thành toàn ý nguyện của sư phó mình. Vừa tới nơi chưa thấy cảnh đẹp ở đâu, đã gặp ngay một toán cướp. Tần Dương hết va phải rắc rối này lại đụng chạm bất trắc kia, muốn cười khổ cho qua cũng chẳng còn mấy sức.

Nhưng đâu ai ngờ, chàng thiếu niên Tần Dương 16 tuổi đã bị Thiên cổ ẩn môn dứt khoát ném vào Long Tổ, 19 tuổi trở thành Long Tổ chân truyền. Đại học Trung Hải năm nay, nhất định sẽ có một phen náo loạn!

Cốt truyện không trang bức đánh mặt, nhưng mọi diễn biến đều liên tục và hợp logic.

Truyện đô thị - dị năng được xem như hấp dẫn chỉ xếp sau Ẩn Sát theo đánh giá của bài review tại Truyện Tiên Hiệp, Huyền Ảo.

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chí Tôn Đặc Công (Bản Dịch-Full)!

Đô Thị Truyện VIP
2566 chương
6723 View
Mở Mắt Thấy Thần Tài
2

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Astory.vn
1036 chương
6720 View
4
Ngôn Tình
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6059 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5658 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5316 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5219 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter